CHUNG ĐỘC – Chương 2.1

 

 

Chương 2.

Edit-beta : Peruoi

 

Thấy tay Tề Dị hướng đến mặt mình thì La Sát chấn động “Không !”

 

Khi hắn phát ra tiếng nói thì đồng thời Tề Dị đã tháo xuống khăn che mặt của hắn.

 

Khăn che mặt được tháo xuống, Tề Dị liền ngây ngẫn cả người, hắn kinh ngạc nhìn khuôn mặt xinh đẹp vô song đó, chỉ cảm thấy tim đập gia tốc, suýt nữa thì ngừng thở.

 

Nếu không phải do chính mình nhìn thấy thì thế nào đi nữa hắn cũng không dám tin trên đời này lại có người đẹp như thế, đó là một vẻ đẹp không có ngôn từ nào để hình dung được, quá tinh mỹ.

 

Phảng phất không giống như bình thường, Tề Dị chậm rãi vươn tay muốn chạm đến dung nhan tuyệt mỹ làm người ta không thể tin kia, đó không phải là ý định khinh bạc, mà là muốn chạm đến để chứng minh mình không phải đang nằm mơ.

 

Nhưng là, trong mắt La Sát phẫn hận rõ ràng làm lòng hắn chấn động, hắn khẽ thở dài, cũng vươn tay ra như trước, nhưng là thay La Sát mang khăn che mặt lên lại.

 

“Thực xin lỗi, hiện tại ta đã biết, ngươi mang khăn che mặt này không chỉ vì ngăn cách độc, mà còn vì không để người ngoài thấy dung mạo của ngươi”

 

La Sát ủ rũ, không nói một câu, lông mi dày rung động, làm như mình ẩn nhẫn thống khổ lớn vô cùng.

 

Tề Dị nói đúng, sở dĩ hắn dùng khăn che mặt không chỉ vì ngăn cách độc, mà còn vì không muốn người ngoài thấy dung mạo của hắn, cho dù là bên trong Quỷ môn, người nhìn thấy khuôn mặt của hắn cũng đếm trên đầu ngón tay. Nhưng mà hôm nay, như thế này mới có một người xa lạ nhìn thấy gương mặt của hắn…

 

Hắn vô cùng tức giận, lại không biết làm thế nào, chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn lửa giận của mình. Hắn thề, nếu có thể thoát khỏi khốn cảnh bị người khống chế thì nhất định phải giết Tề Dị đáng chết này !

 

Tề Dị thấy hắn im lặng không nói thì không đành lòng, vốn định nói mấy lời an ủi nhưng không biết mở miệng như thế nào. Tính hắn luôn lạnh lùng cao ngạo, rất ít đem cảm thụ của người khác đặt ở trong lòng, nhưng hôm nay gặp La Sát xinh đẹp thần bí người chứa kịch độc, tâm luôn luôn lạnh lùng cũng nổi lên một chút đau lòng.

 

Sau một hồi xấu hổ im lặng, cuối cùng La Sát cũng nhìn về phía Tề Dị, đôi mắt trong suốt kiêu căng trừng trừng sáng rọi “Để cho ta đi”

 

Đây không phải thỉnh cầu mà là mệnh lệnh, La Sát đẹp nhất, độc nhất cho dù thân bất do kỷ, lại vẫn duy trì ngạo khí nghiêm nghị không tha cho người khác.

 

Ánh mắt Tề dị phức tạp, nghiêng đầu qua một bên không dám nhìn hắn, sợ bị cặp mắt quá mức xinh đẹp kia làm dao động tâm ý “Không được”

 

Hắn nhăn mày nhăn mặt, cả giận nói “Rốt cuộc ngươi muốn thế nào ?”

 

“Rất đơn giản, ta muốn nghiên cứu độc trên người ngươi” Tề Dị quay đầu lại, nhìn hắn rất chăm chú “Chỉ cần ngươi nguyện ý cho ta nghiên cứu độc trên người ngươi, thì ta cam đoan không thương tổn đến một cọng lông tơ của ngươi”

 

Hắn không chút nghĩ ngợi, lập tức cự tuyệt “Không có khả năng !”

 

Tề Dị không sao cả cười “Ngươi cho là ngươi còn có thể cự tuyệt được sao ?”

 

“Ngươi ! Đáng giận !” Sắc mặt La Sát lúc đỏ lúc trắng, tức giận thì tức giận nhưng cũng hiểu được giờ phút này mình không thể động đậy, chỉ có thể mặc cho người bài bố.

 

Biết hắn tâm cao khí ngạo nên Tề Dị cũng không nói nhiều, chỉ sợ chọc hắn tức giận thật thì không biết hắn sẽ làm ra chuyện gì. Vươn tay nâng hắn dậy, thế này mới phát hiện thân hình hắn thon dài, so với mình cao hơn một cái đầu, chính dáng người tinh tế này mới có thể làm cho người ta thấy yếu đuối vô hại.

 

La Sát vốn định giãy dụa nhưng vô lực phản kháng, chỉ có thể nhíu mày hỏi “Ngươi làm gì vậy ?”

 

Hắn không chỉ chán ghét người bên ngoài thấy mặt hắn, mà càng chán ghét người bên ngoài chạm đến thân thể hắn. Lúc trước nếu có người nào dám tới gần một chút thì hắn sẽ cảm thấy ghê tởm muốn nôn, tất cả đều không thoải mái.

 

Tề Dị thấy hắn nhíu mày nên buông tay ra, lấy một bình nhỏ bạch ngọc từ trong áo ra, mở nắp bình ra đưa trước mũi hắn rồi lập tức lấy về.

 

“Ngươi ?” La Sát giật mình, không hiểu hắn đang làm cái gì.

 

Tề Dị giải thích nói “Đây là giải dược ma cân tô cốt tán, bất quá vẫn chưa giải hết thuốc mê trong người ngươi, chỉ là cho ngươi dễ dàng đi lại, nếu muốn thi triển nội lực khinh công thì không có khả năng, cho nên ngươi ngoan ngoãn đừng gây chuyện, chờ ta nghiên cứu xong, tự nhiên sẽ thả ngươi đi.

 

La Sát hồ nghi đánh giá hắn “Ngươi sẽ thả ta đi thật sao ?”

 

Tề Dị tuy làm việc cổ quái, nhưng lời nói ra có vẻ chân thành, chẳng lẽ đúng như lời hắn nói, chỉ là muốn nghiên cứu độc trên người mình thôi, cũng không có ý xấu gì khác ?

 

Hắn thử hoạt động tay chân, phát giác đã tự mình động đậy theo ý của mình, nhưng mà toàn thân vẫn cảm thấy mềm yếu vô lực, không thể xuất ra một lực lớn được.

 

Tề Dị cam đoan với hắn “Đương nhiên, ta chỉ có hứng thú với độc trên người ngươi, chỉ cần ngươi nguyện ý hợp tác cùng ta, muốn ta làm cái gì thì ta làm cái đó”

 

La Sát trầm mặc, lúc này tâm hắn loạn như ma, biết chính mình không có lựa chọn, lại không cam lòng để cho thiếu niên gầy yếu này đùa nghịch.

 

“Quên đi, dù sao chúng ta cũng rời đi nơi này trước, trên đường đi ngươi suy nghĩ cho kỹ đi, đi thôi” Tề Dị cũng không ép buộc hắn.

 

Hắn không nói một câu chỉ lẳng lặng đi theo Tề Dị hướng đến xe ngựa, nhưng mới đi được hai bước thì chân lại mềm nhũn, suýt nữa thì ngã sấp xuống, may mắn Tề Dị lanh mắt mới vội vàng đến đỡ lấy hắn.

 

Tề Dị nhíu mi “Cẩn thận, ta biết ngươi không thích người bên ngoài chạm vào ngươi, bất quá như vậy cũng phải có lúc trải qua, nhiều một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, trước hết ngươi nhịn đi một chút, để cho ta đỡ ngươi đến xe ngựa, trong lúc đó hiệu ứng của dược liệu sẽ bớt đi một chút”

 

Tuy La Sát không hề tình nguyện nhưng cũng chỉ biết thuận theo, để cho Tề Dị đỡ đến xe ngựa, tâm tình hắn hỗn loạn, suy nghĩ trăm chuyển ngàn hồi, muốn thoát thân như thế nào lại không tưởng tượng ra được một phương pháp hoàn hảo nào cả.

 

Lúc hắn đang cực lực suy tư thì chóp mũi bất chợt ngửi được một mùi hương thản nhiên, không phải hương phấn, cũng không phải mùi hoa, mà là mùi hương nào đó nhẹ nhàng khoan khoái, hương dược ôn hoà, làm cho người ta nghe thấy liền thấy tâm thần trấn định, thoải mái cực kỳ.

 

Hắn lại ngưng thần mà ngửi, thì ra là mùi này toả ra trên người Tề Dị, thật là khó hiểu, ngửi thấy mùi dược hương thanh nhã kia thì hỗn loạn trong lòng hắn dần bình tĩnh, cũng không có cảm giác chán ghét người ngoài đụng vào như trước nữa.

 

Không thể, đôi mắt đen của hắn trợn to kinh ngạc.

 

Tề Dị chưa phát hiện tâm tư của hắn, sau khi đỡ hắn đến xe ngựa ngồi xuống thì chính mình lại cầm dây cương, giật dây cương run lên, lập tức con ngựa đạp vó ngựa trước, chạy về phía trước.

 

La Sát nhấc màn xe lên, thản nhiên hỏi “Ngươi muốn kéo xe thay ta ?”

 

Tề Dị cũng không quay đầu lại, thản nhiên đáp “Không phải ta đã nói rồi sao, chỉ cần có thể nghiên cứu độc trên người ngươi thì cái gì ta cũng nguyện ý làm, huống chi là một việc nhỏ kéo xe như thế này”

 

La Sát giật mình nhìn thân ảnh so với chính mình còn mảnh khảnh hơn, mày nhíu lại, ánh mắt phức tạp, giọng nói cực thấp nói “Mặc kệ ngươi thay ta làm cái gì, thì ta cũng không có khả năng nguyện ý cho ngươi nghiên cứu người ta, ngươi hết hy vọng đi”

 

“Phải không ?” Tề Dị nhẹ nhàng nở nụ cười, trong tiếng cười chứa thâm ý nào đó nói không nên lời.

 

Cho dù không nhìn thấy mặt của hắn thì La Sát cũng nghe ra được tâm tình hắn rất tốt, tựa hồ không đem cự tuyệt của mình để ở trong lòng.

 

Hắn lại nhíu mày.

 

“Phiền toái” quả thực là phiền toái đến cực điểm, hôm nay hắn bất hạnh gặp phải Ma Y Tề Dị tính tình bướng bỉnh, phải chịu đựng khống chế, tới khi nào mới có thể trốn thoát được đây ?

 

~~~^.^~~~

 

2 phản hồi (+add yours?)

  1. Hứa Như Nguyệt *tiểu bạch thỏ* bị cả tập đoàn *sói*bắt nạt
    Nov 02, 2011 @ 18:32:04

    tem và phong bì *đốt luôn* bày ra nhà nàng tiếp tục

    Trả lời

  2. phiyen33
    Nov 03, 2011 @ 15:03:22

    Thanks nàng !

    Trả lời

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: