CHUNG ĐỘC – Chương 1.3

 

 

Chương 1.3

Edit-Beta : Peruoi

 

Thiếu niên này nói đúng, mới vừa rồi hắn vung tay áo lên là độc tản ra trong gió làm người ta bị mù, khả năng người bình thường không nhìn thấy được, nói như vậy thiếu niên này có nghiên cứu độc thuật.

 

“Ta đương nhiên biết, hơn nữa ngươi có thể hạ độc bọn họ, thì ta lại có thể hồi phục ánh sáng cho mắt của bọn họ” Thiếu niên áo trắng vừa nói vừa đi tới cạnh tiêu sư Phương gia, tay hắn động liên tiếp cũng chưa nhưng lại làm cho tiêu sư Phương gia trong nháy mắt đã thấy được ánh sáng.

 

Phương Đại Đỉnh vội vàng ôm quyền hành lễ nói “Đa tạ thiếu hiệp đã ra tay cứu giúp, yêu nhân này không biết sử dụng yêu pháp gì lại làm mù hai mắt sư huynh đệ chúng ta, may mà có thiếu hiệp giúp đỡ, đại ân đại đức của thiếu hiệp nhất định sau này ta sẽ hồi báo” Tuy rằng trước đó bọn họ không nhìn thấy, nhưng lại nghe rõ ràng cuộc đối thoại giữa hai người, cho nên cảm kích thiếu niên áo trắng đến mười hai vạn phần.

 

Nhưng mà, hắn nói rất chân thành, nhưng thiếu niên áo trắng cũng không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái, chứ đừng nói là đáp lại. Một đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào người che mặt, khiêu khích hỏi “Ngươi xem, ta hà tất phải sợ ngươi sao ?”

 

“Ngươi là người nào ?” Người che mặt nheo mắt lại, đáy mắt loé lên một tia đề phòng.

 

Phương Đại Đỉnh nhìn hai người bên hỏi bên đáp, nhưng lại hờ hững với hắn, muốn nói chen vào thì không dám, chỉ có thể xấu hổ đứng một bên.

 

Phương Đại Tước tính tình ngay thẳng, xưa nay tức giận luôn nhịn không được, liền mở miệng chất vấn nói “Này ! Sao ngươi lại vô lễ như vậy ? Sư huynh ta nói lời cảm tạ với ngươi, tốt xấu gì ngươi cũng đáp lễ lại chứ, làm gì có đạo lý không để ý đến người khác như vậy, không khỏi quá cuồng vọng rồi !”

 

Cuối cùng thiếu niên áo trắng cũng nhìn về phía bọn họ, thần sắc và khẩu khí cũng cực kỳ lãnh đạm “Hiện tại ta có việc muốn nói chuyện cùng hắn, các ngươi đi ra xa cho ta, đừng ở đây gián đoạn chuyện của ta”

 

Tiêu sư Phương gia vốn đang rất cảm kích thiếu niên này ra tay tương trợ, nhưng phút chốc không khỏi giận dữ vì ngữ khí cuồng vọng của hắn. Phương Đại Tước khinh thường đánh giá thiếu niên thân hình gầy gò, châm biếm nói “Không đi thì thế nào ? Chẳng lẽ tiểu bạch kiểm ngươi còn có thể đem xương cốt lão tử huỷ đi sao ?”

 

Thiếu niên áo trắng hơi nhíu mày, đáy mắt hiện lên một tia thâm ý biến hoá kỳ lạ. Hắn nhìn thẳng Phương Đại Tước, một đôi mắt u lãnh tuần tra trên người Phương Đại Tước.

 

Ánh mắt u ám của hắn làm trong lòng Phương Đại Tước khẽ run, nhịn không được rùng mình một cái.

 

Này thật đúng là quái, hắn hành tẩu giang hồ đã nhiều năm, cũng gặp qua không ít ác nhân hung tàn, trường hợp gì cũng có trải qua chút ít, thế mà hôm nay mới cảm nhận được thế nào là lạnh đến sỡ hãi.

 

Ánh mắt tiểu tử này…thật sự là nói không nên lời tà môn cổ quái gì, như là…như là có thể thấy rõ từng đốt xương trong cơ thể hắn.

 

Thiếu niên áo trắng chậm rãi nói “Ta đương nhiên có thể gỡ từng cây xương trên người ra, mà khi ta lóc xương cốt toàn thân ngươi rồi, cam đoan ngươi vẫn còn sống” Đột nhiên hắn câu môi cười, âm lãnh, quỷ mị “Chẳng qua, sống không được thoải mái mà thôi”

 

Phương Đại Tước ngẩn ra, chỉ cảm thấy lông tơ đã dựng thẳng, lưng rét run, cổ họng muốn phát ra âm thanh nhưng không được.

 

Thiếu niên áo trắng lại nói tiếp “Như thế nào ? Cơ hội này khó có được, cũng không phải ai muốn cũng được, nếu ngươi nguyện ý cho ta thử một lần, lập tức ta liền ra tay”

 

Lời nói của hắn mềm nhẹ, miệng nói chậm rãi, nhưng vẻ mặt lại dị thường nói thật, làm người ta không rét mà run.

 

Phương Đại Tước nuốt nước miếng một cái, làm cho cổ họng không khô khốc, nhưng vẫn không nói ra lời, đột nhiên trong lòng hắn chấn động. Thiếu niên này tướng mạo thanh nhã, làm hắn đột nhiên nhớ tới một người, vội vàng hỏi “Đợi chút, xin hỏi đại danh các hạ ?”

 

Thiếu niên áo trắng chớp mi, tươi cười mất đi, thần sắc quay về lạnh lùng, thản nhiên bỏ xuống hai chữ “Tề Dị”

 

Lời hắn nói bình tĩnh như nước sau đó là chấn động như đá vỡ vụn, lập tức mọi người ở đây nổi lên phản ứng thật lớn, sắc mặt mọi người trắng bệch, người người bối rối sỡ hãi.

 

Phương Đại Đỉnh thất thanh nói “Ma Y Tề Dị phiền toái ?”

 

“Đúng là ta” Tề Dị gật gật đầu, ánh mắt chớp động, cười như không cười nói “Chẳng lẽ muốn ta ra tay chứng minh sao ?”

 

“Ta…ngươi…” Phương Đại Đỉnh nhìn hắn, môi run run, muốn nói cái gì cũng không nói ra lời, chỉ có thể vái chào người ta một cái rồi lôi Phương Đại Tước xoay người bỏ chạy, mà những tiêu sư khác đương nhiên cũng bỏ trốn mất dạng, như là phía sau có yêu quái ăn thịt người.

 

Chỉ cần người trong giang hồ đều biết, “phiền toái” là tuyệt tuyệt đối đối không thể trêu chọc, “phiền toái” này không phải chuyện, cũng không phải vật, mà là năm nam nhân, năm nhân vật có những câu chuyện kỳ lạ.

 

“Mà “phiền toái” nhất, làm người ta sợ hãi nhất chính là Ma Y Tề Dị tính tình lạnh lùng tàn khốc, hắn hỉ nộ vô thường, cứu người, đả thương người chỉ vì một ý niệm, hắn là Ma Y, bởi vì hắn không chỉ tinh thông y dược, cũng giỏi sử dụng độc, trong chốn võ lâm có không ít người bị hắn độc qua, nhận lấy thật nhiều đau khổ.

 

Hôm nay vận khí của bọn họ không tốt, không may gặp phải người người khác sợ không kịp Ma Y Tề Dị, đừng nói là tìm hàng hoá bị mất về, chỉ cần bảo trụ mạng nhỏ đã là vạn năm hạnh phúc rồi.

 

Trong khoảnh khắc nhóm tiêu sư Phương gia trốn thoát mất dạng, chỉ còn người che mặt đứng lại với Tề Dị.

 

Người che mặt thấy tiêu sư Phương gia rời đi, dĩ nhiên hắn cũng không nguyện ý ở lại lâu, hắn xoay người muốn đi thì bị Tề Dị gọi lại.

 

“Đợi chút, ngươi khoan đi đã” Thân hình hắn chợt loé, vội vàng phi thân đến trước người che mặt.

 

Dừng lại cước bộ, người che mặt lạnh giọng mở miệng “Chuyện gì ?”

 

“Có phải trên mặt ngươi là khăn che mặt chế tác từ băng viêm huyền tàm ti ?” Tề Dị nhìn thẳng hắn, ánh mắt sáng quắc, thái độ nếu như không có được đáp án thề sẽ không bỏ qua.

 

“Là đúng thì thế nào ? Không đúng thì thế nào ?” Người che mặt không thừa nhận cũng không phủ nhận.

 

Rồi Tề Dị nói tiếp “Băng viêm huyền tàm ti sinh trưởng nơi cực bắc, cả vật thể đen như mực, kể cả phun ra tàm ti cũng màu đen, tuy rằng băng viêm huyền tàm ti này có mang kịch độc, khả năng nó phun ra tàm ti đã có độc thần kỳ, bình thường chỉ dùng để ngăn cách độc khí, khói độc, nhưng ngươi lại dùng nó để làm khăn che mặt là vì duyên cớ gì ?” Trầm ngâm trong chốc lát “Hay là, trong thân thể của ngươi có chứa độc, ngay cả thở ra cũng mang hơi thở kịch độc, cho nên mới dùng cái này che mặt đúng không ?” Ngữ khí của hắn tuy là nghi vấn, nhưng thật ra trong lòng đã sớm xác định.

 

“Ta không cần nói cho ngươi” Người che mặt cương cứng, một đôi mắt trong suốt trừng trừng như băng tuyết.

 

Tề Dị nhún nhún vai, không để ánh mắt lạnh lùng của hắn vào trong mắt “Ngươi đã không muốn nói cho ta biết, ta đây chỉ tự mình chứng thực thôi”

 

Ngón tay hắn gấp khúc muốn chụp lấy, dứt khoát vươn lên phía trước, ý muốn giật cái khăn che mặt của người che mặt xuống, chỉ tiếc người che mặt khinh công cao hơn hắn một bậc, nên dễ dàng tránh cú đánh bất ngờ của hắn. Tề Dị ra tay không trúng, cũng không có ý tấn công tiếp, chỉ lẳng lặng đứng tại chỗ, trên mặt hiện lên một nụ cười đạm bí hiểm.

 

Người che mặt nhẹ nhàng lắc người qua một bên, thấy hắn không hề tiến công thì cảm thấy có chút kinh ngạc, lập tức cảm thấy một trận tê buốt, dưới chân mềm nhũn, liền ngã ngồi xuống đất.

 

Tề Dị nhẹ nhàng nở nụ cười “Khinh công của ta so ra kém ngươi, nhưng ngươi đừng quên ta là Ma Y Tề Dị, trừ võ công ra ta còn rất nhiều biện pháp lưu lại ngươi.

 

“Người che mặt ấn ngực, chỉ cảm thấy toàn thân mềm yếu vô lực, không dám tin nói “Không có khả năng ! Trên đời này không có độc có thể đả thương ta !”

 

Tề Dị mỉm cười nói “Ta dùng không phải độc, mà là một loại đặc chế “ma cân tô cốt tán”, bất luận kẻ nào trúng thuốc này đều mất đi năng lực hành động, trừ phi ta tự mình điều chế giải dược, nói cách khác, ngươi cũng chỉ có thể ở trên núi này không thể động đậy”

 

Người che mặt nhăn mày nhăn mặt, cắn răng nói “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào ?”

 

Ngươi yên tâm, ta không muốn thương tổn ngươi, ngươi chỉ cần ngoan ngoãn không lộn xộn là được, để cho ta nghiên cứu đi” Hai mắt Tề Dị loè loè sáng, cười tươi như diều hâu gặp được gà con.

 

Trong lòng người che mặt cả kinh “Ngươi…ngươi muốn nghiên cứu cái gì ?”

 

Đáng chết ! Hắn hành tẩu giang hồ lâu như vậy rồi, đã trải qua vô số nguy nan, nhưng chưa bao giờ lâm vào khốn cảnh như bây giờ, cũng do hắn quá xem thường thiếu niên tuấn tú nhu nhược này mới có thể bị khống chế.

 

Tề Dị ngồi xổm trước mặt hắn, cười nói “Đừng sợ, ta chỉ muốn xác định trong cơ thể ngươi chứa kịch độc như ta suy đoán không thôi”

 

Hắn vừa nói vừa vươn tay, muốn tháo xuống khăn che mặt của người che mặt.

 

Người che mặt vội vàng ngăn cản lại “Dừng tay, ta nói cho ngươi là được”

 

Giọng điệu kinh hoảng của hắn làm cho Tề Dị ngây ngốc, hắn nghĩ nghĩ rồi thu tay về “Vậy trước tiên ngươi nói cho ta biết ngươi là ai đi, vì sao muốn mang băng viêm huyền tàm ti làm khăn che mặt ?”

 

Người che mặt trầm mặc một lát, ánh mắt chớp động do dự, cuối cùng hắn như hạ quyết tâm thấp giọng nói “Ta là quỷ Quỷ Môn La Sát, đúng như ngươi đoán, trong cơ thể ta chứa rất nhiều kịch độc, ngay cả thở ra cũng làm cho người ta choáng váng mấy ngày, thậm chí chết đi. Vì để tiện cho hành động, cho nên ngày thường đều mang khăn che mặt có công hiệu cản độc này…”

 

“Thì ra ngươi là Quỷ Môn La Sát” Tề Dị hơi nhíu mày, trên gương mặt tuấn tú hiện lên một tia kinh ngạc, cho dù hắn lạnh lùng, nhưng khi nghe hai chữ “Quỷ Môn” cũng không thể không biến sắc.

 

Quỷ môn là tổ chức thần bí nhất trong chốn võ lâm, cũng là tổ chức quỷ dị làm người ta sợ hãi nhất. Trong truyền thuyết tất cả người trong quỷ môn đều là quỷ, do Quỷ Vương tà ác thống trị, cũng có ba tên hộ pháp : vô hình nhất, lạnh lùng nhất là Tu La. Tàn nhẫn nhất, máu lạnh nhất là Dạ Xoa. Độc nhất, đẹp nhất là La Sát.

 

Không ai biết vì sao Quỷ môn được thành lập, cũng không có người biết Quỷ môn rốt cuộc đã làm gì, chỉ biết một ít chuyện khó hiểu, thần bí khó dò, khẳng định đều có liên quan đến Quỷ môn.

 

La Sát nói cảnh cáo “Nay ngươi đã biết thân phận của ta thì tốt nhất là thả ta ra, nếu không ngươi là địch của Quỷ môn. Ngươi là người thông minh, hẳn là hiểu được làm thế nào”

 

“Cảm ơn đề nghị của ngươi…” Tề Dị câu môi cười, không chút để ý đến lời uy hiếp hắn “Bất quá ta còn muốn tháo khăn che mặt của ngươi xuống để nhìn một cái”

 

Trong chốn võ lâm đều nói Quỷ Môn La Sát là người độc nhất, đẹp nhất, hôm nay có vinh hạnh gặp mặt thì có thể nào buông tha dễ dàng.

 

Cái khăn che mặt này hắn nhất định tháo xuống.

 

~~~^.^~~~

 

8 phản hồi (+add yours?)

  1. Hứa Như Nguyệt *tiểu bạch thỏ* bị cả tập đoàn *sói*bắt nạt
    Nov 01, 2011 @ 23:51:22

    tem

    Trả lời

  2. Hứa Như Nguyệt *tiểu bạch thỏ* bị cả tập đoàn *sói*bắt nạt
    Nov 01, 2011 @ 23:53:39

    hehe ta vừa vào đã đc tem *đốt* bày ra khắp nhà nàng xong rồi*chuồn*

    Trả lời

    • Hứa Như Nguyệt *tiểu bạch thỏ* bị cả tập đoàn *sói*bắt nạt
      Nov 02, 2011 @ 00:04:51

      hức hức vào giật tem lại bị xét duyệt ghét mang chăn chiếu+chiếu+gối ra đây hóng

      Trả lời

    • peruoi
      Nov 02, 2011 @ 07:17:55

      ta mún giết chít nàng
      ^^

      Trả lời

      • Hứa Như Nguyệt
        Nov 02, 2011 @ 11:17:54

        hề hề nàng đừng giết ta ta là *tiểu bạch thỏ* nhá
        còn cái tên là bị mấy nàng bắt nạt nên mới để
        phong bì chưa ai lấy thôi lấy luôn vậy
        $$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$ tặng nàng đấy $$$ $$$$$$$$$$$$$

      • peruoi
        Nov 02, 2011 @ 11:45:01

        choài
        lại đổi tên
        hị hị
        ^^^
        *ôm hun*
        $$ nhá
        $$ là mê oy
        êu quá

  3. phiyen33
    Nov 02, 2011 @ 10:45:30

    Thanks nàng !

    Trả lời

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: