NGƯỜI KIA, TỔNG TÀI ! – Chương 2.2

 

 

Chương 2.2 :

Edit-Beta : Peruoi

 

Tổng tài chuyên dùng ? “Tôi cũng nghĩ vậy, nếu không hành lang thoải mái, xinh đẹp tiêu sái này sao vẫn không có một bóng người” Vương Hải Nhi có chút đăm chiêu gật đầu, dường như không cảm thấy kinh ngạc.

 

“Nếu đã biết thì vì sao cô còn vào đây ?”

 

“Làm chi lại nói tôi, không phải anh cũng ở trong này đấy thôi ?”

 

Liễu Kiệt cười lạnh, mở miệng đáp lại cô “Sở dĩ tôi ở đây là vì tôi…”

 

“Anh không cần nói, tôi biết, anh cũng chuồn êm vào đây giống tôi đúng không ?” Cô nhanh chóng ngắt lời anh “Đã sớm biết hành lang bình thường sẽ không có cửa bí mật, bất quá, người có quyền sử dụng hành lang này cũng thật là biến thái, không biết trong lòng anh ta suy nghĩ cái gì ?”

 

“Biến thái ?” Liễu Kiệt sợ run một chút, khó có thể tin cắn răng nói.

 

“Đúng rồi ! Công ty có một nơi lấy ánh sáng , gió luồn vào tốt như vậy, thế mà anh ta không cho mọi người đi, ngược lại còn trang trí đèn điện, điều hòa không khác gì một công viên cao cấp. Anh ta nhiều tiền quá nên không biết tiêu vào đâu, hay là muốn độc chiếm cảnh đẹp ở đây không biết nữa ? Mặc kệ lý do trước hay sau thì cũng chứng minh đầu óc anh ta có chút vấn đề, đó không phải biến thái thì là cái gì ?”

 

“Cô nói ‘hắn’ là chỉ ai ?” Liễu Kiệt nghiêm mặt hỏi. Rốt cuộc cô có biết cô đang phê bình ai không ?

 

“Đương nhiên là tổng tài đại nhân, người có quyền lực nhất công ty này” Vương Hải Nhi không chút do dự trả lời.

 

Tốt lắm, cô ta đã can đảm nói ra như vậy, thì cô ta cũng nên can đảm gánh lấy hậu quả đi !

 

“Tôi chính là tổng tài biến thái trong miệng của cô đấy” Anh không chớp mắt nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt lạnh lùng nói ra thân phận.

 

Cô ngây ngốc sửng sốt một chút sau đó là bật cười to ra tiếng.

 

“Ha ha…” Cô vừa cười vừa vỗ vỗ vai anh, lực rất lớn làm cho anh suýt té ngã.

 

“Cô đang cười cái gì ?” Liễu Kiệt bị cô cười trêu chọc nên thẹn quá hóa giận, giận không thể hét vào mặt cô.

 

“Tôi đang cười anh có lá gan rất tốt, cũng dám giả mạo tổng tài, nếu lời này của anh mà truyền ra ngoài thì sợ công việc của anh sẽ khó giữ được. Bất quá anh yên tâm, tôi sẽ không bán đứng anh” Vương Hải Nhi miễn cưỡng ngưng cười, rất hào khí cam đoan với anh.

 

“Tôi nói lại với cô một lần nữa, tôi chính là tổng tài Anyana”

 

“Vâng vâng vâng, xin chào tổng tài đại nhân, tôi có mắt không tròng không biết tổng tài ngài đến đây, nên không tiếp đón từ xa được, kính xin ngài thứ lỗi, mời ngài ăn sô cô la”

 

Anh vừa nghe là biết cô không tin lời nói của anh, Liễu Kiệt tức giận lạnh lùng nhìn cô, hoàn toàn không biết nên làm gì với cô. Đây là lần đầu tiên anh gặp một cô gái có mục đích rõ ràng như vậy, ngay cả ông chủ lớn đứng trước mặt, còn nói ra thân phận chính xác như vậy mà cô còn không biết, thật sự anh rất muốn xúc động bóp chết cô !

 

Linh…

 

Ngoài hành lang truyền đến tiếng chuông báo hết giờ nghỉ trưa.

 

“Đi làm” Cô nhảy dựng lên một chút, rồi bất ngờ xoay người chạy đến cái cửa bí mật đầu xa, rồi lại đột ngột dừng lại nói “Anh đẹp trai, anh làm ở ngành nào ?”

 

“Phòng tổng tài” Anh lạnh lùng trả lời.

 

Cô giật mình một chút mới lập tức cười ha hả, rồi hướng đến cửa rời đi.

 

Liễu Kiệt trừng mắt nhìn bóng dáng cô rời xa, tựa hồ bên tai còn nghe tiếng cười to của cô, một cảm giác khó hiểu dâng thẳng lên, sau đó buồn bực ở ngực, mãi vẫn không hết đi.

 

Cô gái có hành vi quái dị rõ ràng này rốt cuộc là ai tuyển vào nha ?

 

“Thư ký Hoàng, tôi muốn cậu đem cho tôi hồ sơ về nhân viên tuyển dụng mới đây, cậu nói quản lý Trương đưa qua đây cho tôi” Sau khi trở lại văn phòng, anh lập tức bấm phím nội bộ giao việc cho thư ký Hoàng.

 

Anh nghĩ thế nào cũng không ra cái cô nữ sinh kia làm thế nào mà chạy được vào công ty làm việc, rõ ràng là không thể mà !

 

“Vâng” Thư ký Hoàng lên tiếng nhận lệnh.

 

Khoảng mười phút sau, ngoài cửa có tiếng gõ cửa, quản lý Trương ở phòng nhân sự ôm chồng hồ sơ đi vào.

 

“Tổng tài, đây là hồ sơ của nhân viên vừa tuyển dụng mới đây” Ông cung kính đem hồ sơ lên cho anh.

 

Liễu Kiệt im lặng tiếp nhận, sau đó là cúi đầu xem.

 

Quản lý Trương đứng một bên như đứng trong đống lửa, ngồi trên đống than, thật sợ hãi vì mình làm việc công tư không rõ ràng, lợi dụng chức vụ cho người nhà vào làm việc sẽ bị phát hiện.

 

“Ông xác định những người này đều thông qua các cuộc thi ?” Sau khi tìm được hồ sơ của Vương Hải Nhi, Liễu Kiệt vừa xem xét vừa mở miệng hỏi.

 

“Vâng, quản lý Trương tim đập một trăm lần trả lời.

 

“Người này cũng như vậy sao ?” Đột nhiên Liễu Kiệt cầm hồ sơ của Vương Hải Nhi đưa ra trước mặt quản lý Trương.

 

Thấy hồ sơ trong tay tổng tài không phải là cháu gái, quản lý Trương thiếu chút nữa thở phào ra “Vâng” Ông ta cẩn thận gật đầu, ngoại trừ cháu gái ông ra thì tất cả đều qua thi cử mà vào.

 

“Bộ dáng của cô gái này vẫn giống một nữ sinh” Nhìn bức ảnh của Vương Hải Nhi làm anh bất động thanh sắc.

 

“Cô ta bề ngoài có chút ngây ngô, nhưng cô ta đã hai mươi ba tuổi, đã tốt nghiệp đại học một năm rồi” Quản lý Trương nói.

 

“Đối với mỗi hồ sơ nhân viên mới vào ông đều nhớ rõ như vậy sao ?” Ông ta tự thuật chính xác như vậy, làm Liễu Kiệt không khỏi ngẩng đầu liếc ông ta một cái.

 

“Không, so với những nhân viên mới vào cô ta có một điểm đặc biệt” Quản lý Trương có chút lo lắng, ánh mắt lợi hại của tổng tài sẽ làm cho người khác không thể che dấu điều gì.

 

“Đặc biệt thế nào ?”

 

Bởi vì quá mức để ý thảo luận của hai người, nên Liễu Kiệt cũng không phát hiện quản lý Trương có chút lo lắng, khẩn trương khác hẳn ngày thường.

 

“Ngày cô ta đến phỏng vấn trên mặt không hề có chút son phấn, trên người còn mặc áo phong, quần bò, đi đôi giày thể thao, cùng với những người trang điểm tỉ mỉ đến phỏng vấn hoàn toàn khác biệt”

 

“Nếu theo lời ông nói, thì trang phục hay diện mạo này của cô ta cũng đủ để rớt rồi đúng không ? Vì sao còn có thể vào công ty đi làm ?”

 

“Bởi vì cô ta là người duy nhất đến phỏng vấn vào ngành nghiên cứu phát triển mà không quan tâm đến diện mạo bên ngoài”

 

“Cô ta làm ở ngành nghiên cứu phát triển sao ?” Liễu Kiệt có chút kinh ngạc.

 

“Ân” Ông không hiểu vì sao tổng tài lại có hứng thú với người này “Xin hỏi tổng tài, Vương Hải Nhi có vấn đề gì sao ?”

 

“Không có” Liễu Kiệt có chút do dự mới lắc đầu “Ông đi xuống trước đi, tôi xem xong hồ sơ sẽ trả lại cho ông”

 

“Được” Tuy rằng trong lòng vẫn ngập tràn cảm giác bất an, nhưng quản lý Trương vẫn rời khỏi phòng tổng tài.

 

Sau khi ông rời đi, Liễu Kiệt cầm hồ sơ của Vương Hải Nhi có chút đăm chiêu suy nghĩ, càng lúc càng muốn biết cô gái này tiếp cận anh là có rắp tâm nào khác, hay tất cả chỉ là trùng hợp ?

 

Cho dù tất cả chỉ là trùng hợp đi chăng nữa, nhưng cô ngay cả tên ông chủ cũng không biết, có phải quá khoa trương không ? Hơn nữa tên của anh còn đăng đầy trên báo và tạp chí nữa chứ !

 

Lại nhìn hồ sơ trên tay, Vương Hải Nhi, hai mươi ba tuổi, anh cứ tưởng cô mới mười tám tuổi, nhiều lắm là hai mươi tuổi mà thôi, không ngờ cô đã hai mươi ba tuổi, thật là nhìn không ra.

 

Kỳ thật không chỉ bề ngoài của cô làm cho người khác nhìn không ra tuổi, mà cả hành động lời nói của cô cũng chỉ mới mười ba tuổi mà thôi.

 

Cô ngồi trên thảm, miệng vừa nhai sô cô la vừa nói chuyện, còn ông nói gà bà nói vịt, căn bản cô không khác gì một đứa trẻ, nhưng không ngờ cô lại thi được vào ngành nghiên cứu phát triển, nơi tụ tập nhiều tinh anh của công ty nhất, thật sự làm cho người ta nhìn với cặp mắt khác xưa, rốt cuộc là cô làm sao mà thành đến như bây giờ ?

 

Tốt nghiệp đại học hóa chất, gia sư dạy kèm ở nhà, phục vụ ở nhà hàng, quán rượu…?

 

Liễu Kiệt không khỏi ngả ngớn hạ mày, rốt cuộc là biết vì sao cô lại tự do ra vào cửa sau của pub.

 

Sau đó còn là…giáo luyện taekwondo ?!

Anh không tự chủ được nhướn cao mày, điều này hoàn toàn giải thích được vì sao ngày đó ở ngõ tối, khi bị bốn tên lưu manh vây quanh cô lại không có chút sợ hãi, mà còn nói chuyện vui vẻ.

 

Ánh mắt tiếp tục dời xuống xem cô viết tự giới thiệu bản thân.

 

<<Tôi năm nay vừa tròn hai mươi ba tuổi, có cha mẹ đầy đủ. Ba ở nhà kinh doanh võ quán taekwondo, mẹ chuyên xử lý những việc trong thôn kiêm bà mối, tâm nguyện lớn nhất của bà là tìm một người chồng tốt cho con gái gả đi – cũng chính là gả tôi ra ngoài.

 

Tôi cá tính tự lực tự chủ, luôn luôn lạc quan, không để tâm vào chuyện vụn vặt, ưu điểm là bình dị gần gũi, nghị lực kinh người, khuyết điểm là không có lực chống cự với trai đẹp, vừa nhìn thấy trai đẹp là quên hết thảy.

 

Tôi bốn tuổi đã bắt đầu học taekwondo, sau đó có thể nói là đánh nhau không có đối thủ, duy nhất có kinh nghiệm một lần đánh thua, chính là đá bay một cậu nhóc đẹp trai, hại cậu ta máu chảy không ngừng, bởi vì áy náy mà tự nguyện nhận thua, thề từ nay về sau không đánh trai đẹp.

 

Tôi hy vọng trong tương lai làm cho thế giới tươi đẹp hơn, làm cho trai đẹp ngày càng nhiều để đi đến đâu cũng có trai đẹp mà nhìn.

 

Cảm ơn, xin được chỉ bảo nhiều hơn>>

 

Này, này, tính là tự giới thiệu bản thân sao ? Không nên nói nhiều về bản thân như vậy chứ?

 

Trên trán Liễu Kiệt chảy xuống ba đường hắc tuyến, giới thiệu bản thân mười dòng ngắn ngủn, mà toàn là nói hươu nói vượn, không có chút nào là trọng điểm, làm anh nghẹn họng trân trối, á khẩu không nói ra được câu nào.

 

Loại giới thiệu bản thân này cô còn viết ra, còn dám ghi vào hồ sơ sao ? Này thật là…anh nên nói cái gì ? Cảm tạ ông trời vì ít nhất cô là người sao hỏa vô dụng còn biết viết giới thiệu bản thân sao ?

 

Anh lắc lắc đầu, lúc trước muốn cho cô một cú ra oai phủ đầu khó quên, để cô biết cô làm việc vì ai, thì nay ý tưởng này không cánh mà bay.

 

“Đối mặt với một người lớn như đứa trẻ thì anh là người lớn tính toán chi li làm gì chứ ?

 

Quên đi.

 

Lại lắc lắc đầu, anh đem hồ sơ của cô bỏ vào chồng hồ sơ trên bàn, chuẩn bị làm việc.

 

Đột nhiên anh giật mình, vẻ mặt quái dị, sau đó mới thông thả nhìn đồng hồ trên tường.

 

Hai mươi lăm phút, anh khó tin trợn to hai mắt, sau khi nghỉ trưa một tiếng rưỡi đồng hồ, thế nhưng anh còn lãng phí thêm hai mươi lăm phút vì cô ta nữa. Rốt cuộc anh làm sao vậy chứ ?

 

Anh dùng lực lắc đầu, vứt bỏ thất thường của mình ra ngoài, sau đó duỗi người, tay nhẹ xoa xoa hai huyệt thái dương của mình, dường như làm như vậy thì anh sẽ trở lại vẻ bình thường vốn có.

 

Anh âm thầm thề, đây là lần cuối cùng anh lãng phí thời gian vì cô, sau đó cầm lấy công văn, không suy nghĩ gì nữa chỉ tập trung vào công việc.

 

 

 

 

 

 

Advertisements

13 phản hồi (+add yours?)

  1. skip_beat
    Th8 17, 2011 @ 20:16:35

    *băm tem nấu cao*
    Tung $$$$$ cho tứ mụi!^^~

    Phản hồi

  2. elaine
    Th8 17, 2011 @ 20:38:58

    phong bì, hehe, thanks náng nhá ><, yêu nàng a:) hihi

    Phản hồi

  3. Bé Na
    Th8 17, 2011 @ 21:19:57

    Đọc cái giới thiệu bản thân mà buồn cười quá.
    Mong chap mới quá đi :X :X :X

    Phản hồi

  4. vô vi
    Th8 17, 2011 @ 22:03:17

    hôm nay nàng năng suất ghê post nguyên chương luôn ah
    thanks nàng * yêu nàng nhiều*

    Phản hồi

  5. phiyen33
    Th8 17, 2011 @ 22:24:34

    Thanks nàng !
    Đang uống nước mà đọc phần tự giới thiệu của nữ chính chắc chết vì sặc quá !

    Phản hồi

  6. lee_ah_eun
    Th8 18, 2011 @ 11:12:45

    ban tuong trjnh cua Haj Nhj that thu vj thank nang

    Phản hồi

  7. thanh đan
    Th8 18, 2011 @ 16:03:48

    thanks nhieu, huhu ,mi bua nay ban ron qua huh
    nang kieu van la chuyen gia giat tem nhi

    Phản hồi

  8. Frank
    Th9 02, 2011 @ 13:33:07

    Anh bat dau co hung thu voi HN roi.

    Phản hồi

  9. nhimkute
    Th9 05, 2011 @ 23:33:02

    bó tay với chị này.mình mà giới thiệu thế chắc bị loại từ vòng gửi xe =))

    Phản hồi

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: