BẢO BỐI LÊN NHẦM GIƯỜNG – Chương 10.3

 

 

 

Chương 10.3

Edit : Peruoi     Beta : Bạch Linh

 

Có lẽ cô quá mệt mỏi nên cảm giác ngủ thật ngon, thật thoải mái, bên tai vang lên tiếng tim đập trầm ổn có quy luật, giống như bài hát ru con, cô nghe được rất thoải mái, rất an tâm, lại càng không tự chủ được muốn sờ cái thứ làm cô an tâm đó…

 

Bàn tay nhỏ bé mềm mại mẫn cảm đụng phải thứ gì đó đau đau, làm cho cô khiếp sợ mở mắt, phát hiện cô đang gắt gao dán chặt vào người Cổ Việt Trì.

 

Cô hơi hơi ngẩng đầu lên muốn xem thứ gì đó làm đau tay cô?

 

Qua buổi tối, quanh cái miệng nhỏ của anh đã có râu lún phún, làm cho khuôn mặt tuấn tú tăng thêm vài phần khí phách.

 

“Có phải ông xã em rất đẹp trai phải không?” Cổ Việt Trì cười híp mắt.

 

Thật mất mặt, bị bắt quả tang làm cho Bùi Bội xấu hổ đẩy đẩy anh. “Đồ không biết xấu hổ, ai nói anh là chồng của em?”

 

“Nhỏ giọng một chút đừng đánh thức con.” Anh nhẹ giọng nhắc nhở.

 

Bùi Bội che miệng nhìn con nằm phía bên kia, tựa như thiên sứ nhỏ tìm được bến đổ bình yên, khuôn mặt nhỏ nhắn có một chút điềm tĩnh.

 

Lúc này cô đã hiểu cái gì là máu mủ tình thâm, đây là tình cảm không thể cắt đứt được.

 

Cổ Việt Trì không dám nhúc nhích làm thức giấc ngủ của con, liền đem tay ôm Bùi Bội nằm trở lại, khuỷu tay cường tráng ôm cô trong ngực mà Bùi Bội cũng không kháng cự nằm nép bên sườn anh, anh liền cúi đầu xuống hôn lên tóc cô.

 

“Giây phút này anh rất hạnh phúc, rất thỏa mãn.”

 

Một bên là người phụ nữ anh yêu nhất, một bên là đứa con bảo bối, đời người sống như vậy còn cầu gì thêm nữa?

 

Bùi Bội nằm trong lòng anh, hốc mắt đã nổi lên một tầng sương mù.

 

Giờ phút này cô cũng đã hiểu được cái gì là hạnh phúc thỏa mãn, chính là có một cánh tay cường tráng cho cô bình yên dựa vào.

 

Bùi Bội không kìm lòng được đưa tay khẽ vuốt mặt Cổ Việt Trì, thở dài thõa mãn.

 

Cánh tay anh vòng trên gáy cô bắt lấy cái tay của cô rồi dán trên miệng anh, dùng sức đem yêu thương của anh đối với cô khắc lên trên tay cô.

 

“Mặc kệ em có tin hay không nhưng anh yêu em.” Anh mở bàn tay nhỏ bé của cô ra rồi lồng ngón tay anh vào, bàn tay to lớn của anh bao trọn bàn tay cô.

 

Dường như cô xúc động, tay siết chặt lại như muốn nắm lấy lời thề yêu thương của anh, cô muốn gìn giữ.

 

Nước mắt không kìm được nữa rơi xuống, Bùi Bội kích động ôm lấy đầu của anh, ở trên môi anh đặt một nụ hôn thể hiện tình cảm của cô. “Em tin tưởng.”

 

“Bội…” Tiếng nói khàn khàn có vài phần kích động.

 

Cô mỉm cười dán sát mặt vào mặt anh, còn anh thật quá cảm động hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười thâm tình.

 

Rốt cuộc anh cũng nhận được tình cảm của cô.

 

Đang đắm chìm trong hạnh phúc tình yêu ngọt ngào thì đột nhiên ngoài cửa vang lên âm thanh gõ cửa.

 

“Cổ tiên sinh đã dậy chưa?”

 

“Vương Dũng?” Cổ Việt Trì nhăn mi trừng cửa phòng.

 

Thật biết chọn thời gian đánh vỡ mộng đẹp của anh.

 

Bùi Bội cảm giác được anh đang giận, cô cười cười ngồi giậy nhìn vẻ mặt giận dỗi của anh.

 

“Em đi xem có chuyện gì?”

 

Lập tức Bùi Bội xuống giường, đi tới cửa nhẹ nhàng mở cửa, cửa hé ra vừa đủ nhìn được Vương Dũng. “Xin hỏi có chuyện gì?”

 

“Cổ phu nhân, tôi chỉ muốn thông báo cho Cổ tiên sinh biết động rắn đã được xử lý xong.” Vương Dũng báo cáo.

 

Bùi Bội ngẩn ra, làm sao có thể mới chỉ qua một buổi tối mà anh ta đã xử lý xong động rắn chứ?

 

Cô biết tập tục của người đại lục, có thể dời là dời, nhưng sao anh ta làm việc lại nhanh như vậy?

 

Cô không thể tin liếc Vương Dũng một cái, rồi quay đầu nói với vào. “Vương Dũng nói đã xử lý xong động rắn rồi.”

 

Trên mặt Cổ Việt Trì không có một tia kinh ngạc, chỉ liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời mới có chút nắng sớm mà thôi, anh lại nhìn về Bùi Bội đang đứng ở cửa. “Nói với anh ta nửa tiếng sau gặp nhau ở cửa khách sạn.”

 

“Nha.” Cô quay đầu nhìn về Vương Dũng.

 

“Tôi nghe rồi, nửa tiếng sau chúng ta gặp nhau ở cửa khách sạn.” Vương Dũng nhếch miệng cười rồi xoay người rời đi.

 

Bùi Bội nhẹ nhàng đóng cửa lại, xoay người đã thấy Cổ Việt Trì đã dậy ngồi bên giường, nhưng không ảnh hưởng đến con, thằng bé vẫn cuộn tròn ngủ say như trước.

 

Cổ Việt Trì nhỏ giọng gọi Sái Ảnh. “Sái Ảnh, dậy thôi.”

 

Sái Ảnh lập tức ngồi dậy. “Em nghe rồi.”

 

Lập tức Bùi Bội mở to mắt nhìn Sái Ảnh, chẳng lẽ anh ta nghe được Cổ Việt Trì và Vương Dũng nói chuyện, thậm chí thấy được?

 

Nếu thật sự anh ta nghe được, nhìn thấy được thì chẳng phải chuyện này quăng ra một cái là chết người à?

 

“Sái Ảnh, cậu nghĩ sao?” Cổ Việt Trì hỏi.

 

“Không tầm thường, trừ phi là phái quân đội đến, nếu dùng hai mươi người gan dạ sáng suốt chỉ trong một đêm xử lý xong động rắn đó thì nguy càng thêm nguy.” Sái Ảnh cười lạnh lắc đầu.

 

“Vương Dũng có thật sự dùng phương pháp chúng ta đề nghị như hôm qua không? Dùng thuốc độc giết rắn.” Bùi Bội chen miệng vào.

 

“Việc đó có thể là không thể.” Cổ Việt Trì phủ nhận phỏng đoán của Bùi Bội. “Em đã quên thái độ của Vương Dũng khi nhìn thấy rắn sao?”

 

“Ngày hôm qua chúng ta từng phỏng đoán Vương Dũng thuê hạng người gì rồi, theo tình hình này xem ra càng thêm khẳng định suy luận của chúng ta.” Sái Ảnh nói toạc ra.

 

“Đúng vậy, cho nên hôm nay chúng ta phải đề cao cảnh giác đối phó.” Cổ Việt Trì lo lắng thâm tình nhìn Bùi Bội. “Nhất là em, trăm ngàn lần nên tự bảo hộ bản thân mình.”

 

Lời dặn dò quan tâm đặc biệt này như một dòng nước ấm lướt qua trong lòng Bùi Bội, cô cười yếu ớt. “Em sẽ chú ý.”

 

Cổ Việt Trì lại cúi đầu xem xét đứa con đang ngủ say. “Còn có Tòng Ngạn, em cũng nhớ phải chú ý đến con, không được để thằng bé bị nguy hiểm.”

 

“Giao cho em, đừng quên nó cũng là con em.” Bùi Bội mỉm cười trấn an lo lắng của anh.

 

“Được rồi, hiện tại mọi người chuẩn bị ứng chiến.” Cổ Việt Trì nghiêm túc ra lệnh.

 

Lập tức Bùi Bội đánh thức Tòng Ngạn đang ngủ say, còn Sái Ảnh chuẩn bị đồ phòng thân, cũng lấy ra một khẩu súng đưa cho Cổ Việt Trì. “Cho anh phòng thân.”

 

Bùi Bội kinh ngạc nhìn khẩu súng trong tay Cổ Việt Trì, cư nhiên bọn họ lại mang súng. Vừa rồi Cổ Việt Trì nói chuẩn bị ứng chiến , chẳng lẽ thật sự có xung đột xảy ra sao?

 

Cổ Việt Trì dường như không có việc gì cầm lấy súng Sái Ảnh đưa cho, rồi kéo ống quần lên, Lúc này Bùi Bội phát hiện ở ống quần anh có túi đựng súng, chỉ thấy Cổ Việt Trì thật tự nhiên đem súng bỏ vào túi, rồi lập tức cầm lấy di động bấm số.

 

Bùi Bội kinh ngạc nhăn mày, liếc mắt nhìn anh suy nghĩ, lúc này anh còn gọi điện thoại cho ai?

 

“Tôi là Việt Trì, các cậu có thể chuẩn bị, trước mắt tôi đang ở…Ân…được…”

 

~~~o0o~~~

 

Một giờ sau, bốn người bọn họ đã đến di chỉ miếu nữ thần.

 

Dường như cũng nghe được hôm nay có việc trọng đại nên một cơn gió lớn nổi lên làm cát vàng bay cuồn cuộn, cát bụi trong không khí làm cho người ta không mở mắt ra được.

 

Cổ Việt Trì đứng trước cửa động, thần sắc ngưng trọng,  thì ra cửa động phong tỏa nay đã được mở ra. Xem ra ngày hôm qua đã diễn ra một trận chiến giữa người và rắn, trên đất thoáng thấy xác của rắn.

 

Mà làm Cổ Việt Trì khó hiểu là Vương Dũng đã biết có đàn rắn thì tại sao không trực tiếp xử lý mà còn giả tỉnh giả mê mời anh đi trước?

 

“Cổ tiên sinh, mời anh đi trước.” Vương Dũng cười nịnh nọt.

 

Cho dù đoán không ra tâm ý của Vương Dũng thì cẩn thận vẫn là trên hết, nên Cổ Việt Trì giấu giếm liếc Vương Dũng một cái. “Cùng nhau đi vào.” Bàn tay to của anh đáp lên vai của hắn ta, cùng đi vào miếu nữ thần.

 

Anh lo lắng cho Bùi Bội và Tòng Ngạn nên không quên quay đầu dặn dò. “Nhớ cẩn thận.”

 

“Đã biết.” Cũng không phải lần đầu tiên thám hiểm nên Bùi Bội nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con theo sát Cổ Việt Trì tiến vào miếu nữ thần.

 

 

 

 

 

 

Advertisements

14 phản hồi (+add yours?)

  1. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥!
    Th8 05, 2011 @ 20:33:31

    *pằng* tem hạ cánh túi Tuyết Nhi *cười dịu dàng*

    Phản hồi

  2. skip_beat
    Th8 05, 2011 @ 20:34:26

    Đoàng!~~~
    Tem rụng tem rơi~~~~
    ——–
    Tứ mụi, phong bì, ghế vip tỷ xếp hết rùi đóa.
    Chưng biển cho thuê đi.

    Phản hồi

  3. lee_ah_eun
    Th8 05, 2011 @ 20:38:58

    thoy roy nang oj cho ta ngoj ke’ zoj’ ta ko co money lam on xem ta nhu nguo`j woa duong` nha ta het sach money roy * kekekekek*

    Phản hồi

    • peruoi
      Th8 05, 2011 @ 20:45:20

      hừ hừ
      làm zề có chứ
      thôi đc oy
      nàng ra ngoài cửa ngồi ik
      ta cho nàng mượn đôi dép nhựa nát mà ngồi
      hừ hừ
      cho ta tiền thì ngồi ghế nhựa
      còn ko thì thế thoy
      đừng oán thán
      hắc hắc

      Phản hồi

  4. Pandanus255
    Th8 05, 2011 @ 22:50:01

    Thanks

    Phản hồi

  5. phiyen33
    Th8 05, 2011 @ 23:58:41

    Thanks !
    Ngừi ta đang tềnh củm, loãng moạn thía mà nhào dzô phá đámmmmmmm

    Phản hồi

  6. ha
    Th8 06, 2011 @ 15:46:14

    cam on ban

    Phản hồi

  7. thanh đan
    Th8 08, 2011 @ 11:52:26

    thanks nhiu

    Phản hồi

  8. lion3012
    Th8 08, 2011 @ 14:25:33

    Oa! Hồi hộp nha! Tên Vương Dũng kia cứ gian manh thế nào ấy

    Phản hồi

  9. banhmikhet
    Th8 13, 2011 @ 20:50:14

    thanks nàng

    Phản hồi

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: