BẢO BỐI LÊN NHẦM GIƯỜNG – Chương 9.3

 

 

Chương 9.3

Edit : Peruoi     Beta : Bạch Linh

 

Không biết là do tức giận quá hay là thế nào, mà nguyên một đêm trước cô không ngủ được, thế nên đêm nay cô ngủ bù, đêm nay Bùi Bội ngủ cực kỳ thư sướng.

 

Ánh mắt mơ hồ, thân hình vặn vẹo như mèo lười tham ngủ.

 

“Sớm.”

 

Tiếng nói trầm thấp dịu dàng mê người vang lên.

 

Tiếng nói dịu dàng đã làm thức tỉnh thần kinh, đầu óc của cô, đột nhiên cô nhớ lại, cô đang ở Trầm Dương mà không phải Đài Loan, trong phòng này còn có một người khác.

 

Nghĩ vậy cô ngẩng đầu, thân hình cao lớn đã đứng trước mặt cô. Anh mang áo ngủ, tóc ẩm ướt, hiển nhiên là vừa tắm xong, vạt áo ngủ trước rộng mở lộ ra vùng ngực rắn chắc.

 

Trái tim Bùi Bội đập dồn dập khiêu khích. “Ách…sớm.”

 

“Lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng em khi rời giường.” Giọng nói Cổ Việt Trì đắc ý như gió xuân tháng ba, trên miệng còn mỉm cười dịu dàng, làm chết người không đền mạng.

 

Bùi Bội cào cào đầu tóc đang rối tung, há mồm hách xì một cái. “Như thế nào lại không dọa anh chạy?”

 

“Vì sao sẽ dọa anh chạy ” Anh cười tươi sáng lạng “Bộ dáng em tỉnh ngủ thật đáng yêu.”

 

Bệnh thần kinh, vừa tỉnh ngủ mà đáng yêu

 

Cổ Việt Trì đi đến sô pha lấy chăn và gối tối qua cô ném cho anh đưa trở lại trên giường, còn cố ý ngụy trang bộ dáng anh ngủ trên giường.

 

“Như vậy sẽ không làm cho người ta nghi ngờ.” Anh vỗ vỗ cái gối, bên môi giơ lên một chút mỉm cười.

 

“Cần phải làm như vậy sao?” Cô xem không quen anh như vậy.

 

“Ít nhất có thể không để người ta nghi ngờ hai chúng ta có ngủ chung hay không”. Anh nhún nhún vai.

 

Thật sự là cẩn thận quá độ!

 

“Anh vừa mới tắm xong, em cũng đi tắm đi.” Anh nhắc nhở cô.

 

Không cần anh nói thì cô cũng biết. “Hành lý của em đâu?”

 

Cổ Việt Trì nhìn về sau tủ quần áo. “Ở đằng kia.”

 

Bùi Bội lười biếng xốc chăn lên, hai chân đứng trên thảm, hai tay chống đỡ mép giường, cúi đầu không nhúc nhích.

 

Anh nhướn mi, trong mắt ý cười tà ác. “Em muốn anh ôm em đi phòng tắm phải không? Thật như vậy sao, anh phi thường vui vẻ cống hiến sức lực cho em.”

 

Cô miễn cưỡng ngẩng đầu, tức giận liếc mắt. “Đừng vọng tưởng.”

 

Anh vờ như không nghe thấy, tự mình đi đến tủ quần áo, mở tủ tìm kiếm áo quần cho cô, chỉ lát sau tay anh đã cầm đầy quần áo. “Vương Dũng đã chờ ở dưới lầu, tốt nhất em nhanh lên một chút.”

 

“Khiến cho anh ta chờ thì thế nào…” Cô hờn dỗi.

 

Anh đi đến bên giường, để toàn bộ áo quần lên trên giường. “Thời gian chính là tiền tài, cho nên tốt nhất em nên chạy nhanh vào phòng tắm đi, hiện tại anh muốn mặc quần áo.” Giọng anh kiên định.

 

Anh càng thúc giục, cô càng cố ý kéo dài thời gian. “Anh mặc quần áo của anh, em cũng không gây trở ngại gì cho anh.”

 

Anh nhướn một bên mày rậm, nhún nhún vai, liếc cô một cái đầy hứng thú, sau đó dùng tay cởi dây lưng áo ngủ, quẳng cho cô một nụ cười. “Em muốn nhìn thì anh đây cực kỳ hoan nghênh.”

 

Cổ Việt Trì cởi bỏ dây lưng, lập tức áo ngủ đi xuống…

 

Anh thật sự cởi áo quần trước mặt cô a!

 

“Biến thái, cuồng ở trần.” Bùi Bội hét lên một tiếng, hốt hoảng chạy đến phòng tắm, đóng rầm cửa lại. “Làm sao anh ta có thể…” Tim đập gia tốc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên.

 

Mặc kệ thế nào, hiện tại cô đã muốn ở trong phòng tắm, cô tính tắm rửa thật tốt, dập tắt lửa nóng khiến toàn thân cô khô nóng lên.

 

Mở vòi hoa sen ra, cô chuẩn bị cởi quần áo, cô mới nhớ tới vừa rồi vội vàng chạy vào phòng tắm nên đã quên lấy áo quần sạch theo.

 

Bây giờ đi ra ngoài lỡ anh ta đang lõa thể…

 

Trời ạ! Cái này không biết nên như thế nào cho phải a? Ai, tiến thoái lưỡng nan!

 

Dúng kế này đi…Cô cứng rắn da đầu lấy tay gõ cửa phòng tắm, ý muốn anh chú ý, sau đó nói to. “Phiền anh lấy hành lý lại đây giùm em.”

 

Im lặng một lúc rốt cuộc cũng có lời đáp lại. “Chính mình đi ra lấy.”

 

Đáng giận! “Bây giờ em không thể ra.” Bùi Bội hổn hển hét lên.

 

Lại là im lặng.

 

Đột nhiên, cửa phòng tắm truyền đến hai tiếng gõ, làm cho cô sợ hãi lùi ra xa.

 

“Hành lý của em ngay tại cửa, với tay ra là có thể lấy được.”

 

Cô cẩn thận hé ra cánh cửa, lén lút xem bên ngoài, sau đó tay nắm chắc hành lý trên sàn nhà rồi rút lui rất nhanh, giống như sợ anh thừa cơ bắt lấy cô.

 

Cho dù biết ý tưởng này thật buồn cười, nhưng ngẫm lại, tối hôm qua chỉ có anh và cô ở cùng một phòng, cô nam quả nữ, nếu như anh muốn xâm phạm cô thì tối hôm qua đã giáo huấn cô rồi, giống như mười năm trước, không chỉ là suốt đời khó quên mà còn giống như bóng ma vĩnh viễn đi theo.

 

~~~o0o~~~

 

Khi Bùi Bội mở cửa phòng tắm, nhìn thấy Cổ Việt Trì thảnh thơi tựa trên tường cạnh phòng tắm, thì thái độ thư thái biến thành cương ngạnh.

 

Vẻ mặt Cổ Việt Trì mang một chút thưởng thức đánh giá cô, cô chọn một bộ đi công tác thật nhàn nhã, tóc búi cao, chỉnh thể phối hợp coi như khéo.

 

“Thật sự chúng ta có một chút tâm ý tương thông.”

 

Cô bình tĩnh ngắm nhìn áo quần của anh, thế nhưng anh cũng mặc một bộ áo quần vải bố nhàn nhã, trong phút chốc, cô không biết nên ca ngợi phụ họa vào hay là ảo não chính mình lại đi nhìn anh ta mặc quần áo gì.

 

Cô tức giận trừng anh một cái. “Đừng nghĩ mặt anh thiếp vàng, ai tâm ý tương thông với anh chứ? Chính là không khéo em chọn trúng bộ này mà thôi.”

 

Cổ Việt Trì cụp mắt xuống giấu đi ý cười trêu chọc cô. “Được, được, được, tùy em nói, thời gian không còn sớm, anh nghĩ mọi người chờ dưới sảnh đã hết kiên nhẫn rồi.”

 

Bùi Bội giận đỏ mặt cầm cái mũ bên cạnh lên, dùng sức bước thật nhanh đến bên cửa, mở cửa ra, cô căm tức quay đầu nhìn Cổ Việt Trì còn đang đứng bất động.

 

“Không phải anh nói bọn họ chờ đã hết kiên nhẫn rồi sao, giờ anh còn đứng đó làm gì?”

 

Cổ Việt Trì gợi lên môi cười, bước đi đến trước mặt cô, dịu dàng ca ngợi. “Hôm nay em đẹp quá.” Dứt lời, anh lướt qua cô ra khỏi phòng trước.

 

Nháy mắt toàn thân Bùi Bội cương lên một chút, hai má khô nóng, trái tim lại bắt đầu nhảy loạn nhịp.

 

Cảm giác cuồng loạn thế này làm cho cô cảm thấy phiền chán nhưng lại thấy vui trong lòng.

 

 

 

 

 

 

Advertisements

13 phản hồi (+add yours?)

  1. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥!
    Th8 02, 2011 @ 12:58:56

    *pằng* tem đê

    Phản hồi

  2. thanhphong90
    Th8 02, 2011 @ 13:00:21

    thanks ^^

    Phản hồi

  3. gautruc_kaola
    Th8 02, 2011 @ 13:37:49

    ta lay phong bi,…
    he he…
    Thanks nang !!!

    Phản hồi

  4. phiyen33
    Th8 02, 2011 @ 13:51:08

    Thanks nàng !
    Nàng kinh doanh dzữ quá hix hix

    Phản hồi

  5. lee_ah_eun
    Th8 02, 2011 @ 14:26:39

    thong cam cho chu nha dy nang oj , chu nha dang bj cat vjen tro nen faj kjnh doanh

    Phản hồi

  6. vinhxinh
    Th8 03, 2011 @ 04:46:00

    hơ hơ, nàng đòi tiền từng người vậy k sợ ng ta hoảng quá chạy mất à??????????

    Phản hồi

  7. lion3012
    Th8 08, 2011 @ 14:04:51

    Ta đang nghĩ hình như anh đang thực hiện âm mưu vừa làm việc vừa tán tỉnh vợ =))

    Phản hồi

  8. banhmikhet
    Th8 13, 2011 @ 20:26:30

    thanks nàng nhé

    Phản hồi

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: