BẢO BỐI LÊN NHẦM GIƯỜNG – Chương 7.1

 

 

Chương 7.1

Edit : Peruoi     Beta : Bạch Linh

 

Hai người lớn, một trẻ nhỏ cùng nhau ngồi vây quanh bàn trà ở phòng khách, tập trung tinh thần thảo luận công việc, bỗng nhiên Bùi Bội xuất hiện làm kinh động đến ba người ngồi ở phòng khách, không hẹn mà cùng quay đầu nhìn cô.

 

“Hi, mẹ tiểu thư Bùi Bội.” Giọng nói Bùi Tòng Ngạn lanh lảnh kêu lên.

 

Sái Ảnh thì mỉm cười. “Sớm.”

 

Còn Cổ Việt Trì không nói chỉ cười nhẹ một cái, trong mắt ngoài tán thưởng còn có một tia tình ý dạt dào.

 

Bùi Bội hít  một hơi thật sâu. “Mọi người cứ làm việc đi, tôi không quấy rầy.” Cô xoay người cố ý né tránh, đột nhiên một bàn tay to giữ chặt cô, chặn lại ý đồ của cô.

 

Anh nhìn cô căng thẳng. “Mặc dù không muốn cho ý kiến gì nhưng anh vẫn hy vọng em gia nhập với bọn anh, nghe một chút kế hoạch của bọn anh.”

 

“Đúng vậy, mẹ có kinh nghiệm phong phú về bảo vật như vậy, con tin mẹ có thể cho chúng ta một chút ý kiến đáng giá.” Bùi Tòng Ngạn đứng bên cạnh hỗ trợ ba ba một tay.

 

Đúng là đứa con gian manh, tưởng cô mắc câu chắc?

 

“Tôi rất ngu xuẩn nên không có ý kiến gì hay ho.” Bùi Bội kiên quyết không làm.

 

Cổ Việt Trì biết cô đang cố ý chọc giận anh, liền mím miệng mỉm cười vô hại. “Cho dù không có ý kiến gì, nhưng anh vẫn hy vọng em có thể ngồi xuống nghe một chút, dù sao đi nữa thì Tòng Ngạn cũng quyết định theo anh đi tìm bảo vật.”

 

Cái gì? Bùi Bội giật mình mở mắt to trừng con. “Thật vậy chăng?”

 

Bùi Tòng Ngạn không chút dấu giếm gật đầu. “Con cảm thấy chuyến đi này là một thám hiểm thú vị.”

 

“Thú vị?” Bùi Bội không cho là đúng hừ lạnh một tiếng, lập tức cúi đầu lý luận với con. “Lúc trước không phải con nói Liêu Ninh là địa phương chim không sinh sản nổi hay sao, bây giờ làm sao vậy, chỉ chớp mắt một cái Liêu Ninh đã biến thành một địa phương xinh đẹp rồi sao?”

 

“Mẹ à, mẹ đừng hiểu lầm ý của con, con nói chuyến đi này thám hiểm sẽ rất thú vị, cũng chưa nói địa phương đó đẹp không tả xiết.” Lập tức Bùi Tòng Ngạn sửa lời của mẹ nó.

 

Con lập tức phản bác làm cho Bùi Bội tức giận đến nghiến răng nghiến lợi. “Tùy con, dù sao mẹ cũng không có hứng thú!”

 

Bùi Tòng Ngạn vận dụng chiến thuật tâm lý đánh trả lại. “Thật sự là mẹ một chút hứng thú đều không có sao? Đây chính là cơ hội thấy miếu thần một ngàn năm nha, không phải mẹ vẫn muốn đi tìm miếu thần sao? Hiện tại…”

 

Tiểu quỷ đáng giận! Biết rõ cô rất khát khao miếu nữ thần, lại dám lấy kế sách này ra đối phó với cô.

 

“Mẹ không có hứng thú, mẹ khinh thường cái miếu nữ thần gì đó.” Bùi bội dối lòng nói.

 

Lặng lặng xem hai mẹ con đối đáp, làm cho Cổ Việt Trì cảm thấy buồn cười, bây giờ thì anh đã rõ, anh không chỉ có một đứa con quá thông minh, mà còn có một người phụ nữ ăn giấm chua hơn mức bình thường.

 

Cổ Việt Trì đứng giậy đến bên cạnh Bùi Bội, mỉm cười nhìn kiều nhan đang hờn dỗi với con. “Người lớn phải có đại lượng, không nhất thiết phải hờn dỗi với một đứa trẻ.”

 

Bùi Bội ngẩng đầu trừng liếc Cổ Việt Trì một cái. “Đều là tại anh.”

 

“Được, được, đều là anh không tốt.” Cổ Việt Trì hết sức ôn nhu dỗ dành cô gái nhỏ Bùi Bội đang buồn bực.

 

Giọng nói dỗ dành ôn nhu của anh trong nháy mắt làm cho tức giận của cô vơi đi phân nửa, chu cái miệng nhỏ nhắn nói. “Anh vốn đã không tốt rồi.”

 

Cổ Việt Trì nhìn kỹ bộ dáng hờn dỗi của cô, làm trong lòng anh thấy yêu cô hơn. Ánh mắt lợi hại chuyển động thâm tình, tay ôm lấy bả vai của cô. “Tất cả đều là anh không tốt, hiện tại mọi người đều ở đây thảo luận về miếu nữ thần, em ngồi xuống nghe một chút đi.”

 

Bùi Bội sớm đã kiềm chế không được, lòng đã tràn ngập hiếu kỳ, chính là sợ lòng tự trọng của mình bị chà đạp. Nếu anh ta đã khẳng khái mời cô như vậy thì sao cô lại không biết thời biết thế cấp cho anh ta một chút mặt mũi chứ?

 

“Tôi có thể ngồi nghe nhưng tôi tuyệt đối không tham dự vào.” Cô thanh minh trước.

 

“Được, em chỉ ngồi nghe, không miễn cưỡng em tham dự vào.” Cổ Việt Trì lấy lòng cô, nghe theo ý của cô.

 

“Ân.” Bùi Bội vui vẻ mỉm cười, lập tức tìm ngồi xuống bên cạnh con. “Mọi người nói đến chỗ nào rồi.”

 

Bùi Tòng Ngạn cùng Sái Ảnh trao đổi ánh mắt bỡn cợt.

 

Cổ Việt Trì thì âm thầm cười trộm, thấy cô và con tranh chấp thì anh đã biết cô rất có hứng thú với miếu nữ thần này, anh chỉ là cấp cho cô một bậc thang đi xuống mà thôi.

 

~~~o0o~~~

 

“Không, em cảm thấy miếu nữ thần là một quần thể kết cấu tạo nên, nói cách khác phải qua rất nhiều miếu nhỏ rồi mới đến miếu nữ thần.” Bùi Bội chậm rãi nói.

 

“Em xác định?” Sái Ảnh biết cô từng tham quan qua miếu nữ thần, cũng biết cô đã từng xâm nhập điều tra.

 

“Cháu đồng ý với cái nhìn của mẹ.” Vì giữ tín với Sái Ảnh và ba ba nên Bùi Tòng Ngạn không chút do dự đồng ý với mẹ.

 

“Là như thế nào?” Cổ Việt Trì từng bước tìm hiểu.

 

“Căn cứ vào cư dân ở địa phương, trong phạm vi năm dặm chỉ có đất trống không có một ngọn cỏ, lại phát hiện rất nhiều tảng đá hình thù kỳ quái, em nếm thử tảng đá ở vùng đất đó thì tìm ra được một chút manh mối, nhưng cuối cùng vẫn là tay không. Nhưng rồi em có phát hiện thêm một chuyện, nếu nó chính là một tòa miếu thì quá lớn, với trình độ của văn minh năm ngàn năm trước mà nói thì không thể làm được.” Bùi Bội nói ra tình hình thăm dò được.

 

“Ngô.” Cổ Việt Trì trầm tĩnh suy nghĩ sâu xa.

 

Sái Ảnh kinh ngạc khi thấy Cổ Việt Trì trầm mặc. “Việt Trì, y như anh đoán sao, tin tức bên kia là chính xác sao?”

 

Một nụ cười làm dịu đi vẻ kiên định trên khuôn mặt Cổ Việt Trì. “Tôi tin tưởng bên kia cung cấp tin tức là chính xác.”

 

“Khẳng định như vậy?” Sái Ảnh bị giọng nói chắc chắn của anh dọa cho khiếp sợ.

 

Cổ Việt Trì mân môi thành một đường, trầm tĩnh phân tích.

 

“Tôi có thể khẳng định, đối phương cũng là một nhà thám hiểm tìm kiếm bảo vật, sở dĩ đối phương có thể trong thời gian ngắn nhất báo kết quả kiểm chứng miếu nữ thần, nguyên nhân là miếu nữ thần rất to lớn, nên hắn không đủ tài chính để đào bới, đành phải nhịn đau đem bỏ thứ mình thích truyền tin tức ra ngoài.”

 

“Tại sao anh lại khẳng định như vậy?” Sái Ảnh tâm còn nghi vấn.

 

Bùi Bội gặp vẻ mặt ngây thơ của Sái Ảnh khiến cô nhịn không được che miệng mà cười.

 

Bùi Tòng Ngạn cũng ca than một tiếng. “Chú Sái, ngay cả người mẹ mơ hồ của cháu cũng tìm thấy miếu nữ thần huống chi là đối phương, cho nên cháu rất đồng ý với lời giải thích của ba ba.”

 

Một lời nói làm bừng tỉnh người trong mộng, Sái Ảnh giật mình hiểu ra rồi cười ha hả. “Quả nhiên hổ phụ vô khuyển tử.”

 

Lời này chọc giận đến Bùi Bội. “Cái gì hổ phụ vô khuyển tử, phải nói hổ mẫu vô khuyển tử.”

 

“Hổ mẫu vô khuyển tử, có câu thành ngữ này sao?” Sái Ảnh sửng sốt nhìn Bùi Bội.

 

Bùi Bội đúng lý hợp tình nói. “Trước kia không có, hiện tại có.”

 

Sái Ảnh và Bùi Bội nói qua nói lại, riêng hai cha con Cổ Việt Trì thì ngồi cười.

 

 

 

 

 

 

Advertisements

8 phản hồi (+add yours?)

  1. Chuotxu
    Th7 29, 2011 @ 07:44:46

    Thanks.

    Phản hồi

  2. pemap
    Th7 29, 2011 @ 07:51:45

    Hôhô, có người hok giành tem kìa, thế tem à của mụi, *lấy lấy giấu giấu* hehe thk tỷ iu 😀

    Phản hồi

  3. vinhxinh
    Th7 29, 2011 @ 09:18:54

    mọi ng dành tem nha, ta ôm phong bì và ruột chạy đây.
    thanks nàng

    Phản hồi

  4. Bạch Linh
    Th7 29, 2011 @ 10:48:48

    huhuhu, sao chẳng bao giờ ta giành được tem vậy?? ta khóc a.

    Phản hồi

  5. thanh đan
    Th7 29, 2011 @ 11:35:47

    troi a, nang lai doi gio post nua a? ta ve que mi bua nay, kho lam rui

    Phản hồi

  6. thanh đan
    Th7 29, 2011 @ 11:37:10

    tinh bua nay len giat phong bi vip a ngo huhu, bat den chu nha do

    Phản hồi

  7. lion3012
    Th8 08, 2011 @ 12:59:55

    Chẹp chẹp cô đã chính thức bị dụ khị :))

    Phản hồi

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: