BẢO BỐI LÊN NHẦM GIƯỜNG – Chương 3.5

 

 

Chương 3.5

Edit : Peruoi     Beta : Bạch Linh

 

Cùng Cổ Việt Trì quen biết nhiều năm như vậy, nhưng cho tới bây giờ Sái Ảnh chưa bao giờ thấy Cổ Việt Trì ủ rũ thẳng cho đến giờ phút này.

 

Sái Ảnh nhịn không được nói giúp cho Cổ Việt Trì. “Bùi Bội, Tòng Ngạn là con trai chứ không phải con gái, nên có rất nhiều điều cần có người cha dạy dỗ mà người mẹ có muốn cũng không làm được.”

 

“Nói bậy, có điều gì mà người mẹ lại không làm được?” Bùi Bội một lời nói thẳng bắc bỏ lời nói của Sái Ảnh.

 

“Phải không ?” Sái Ảnh cười nhạt “Hiện tại đứa trẻ dậy thì sớm, hai năm tiếp theo Tòng Ngạn sẽ đến tuổi trưởng thành, xin hỏi em dạy thằng bé thế nào về giáo dục giới tính nam nữ ?”

 

Giáo dục giới tính? Này này này này này này….

 

Mặc dù cô đã sinh được một đứa con nhưng về phương diện này thì cô như một đứa trẻ còn mê mang.

 

Kinh nghiệm một lần duy nhất chính là đêm đó. Không gian tối đen, ngay từ đầu cô chỉ biết thân thể nhận một sức nặng, rồi dần lộ ra một thân thể cường tráng, kỹ xảo rất thuần thục dẫn dắt cô đi, cùng cô triền miên.

 

Nhớ lại lúc ấy làm cho hai gò má Bùi Bội đỏ ửng.

 

“Tòng Ngạn gọi anh là chú thì anh, anh cũng có thể dạy nó.”

 

“Muốn anh dạy? Trời ạ! Không bằng em nói thẳng ra muốn anh dẫn thằng bé đến khách sạn để tìm trai đi cho rồi.”

 

“Cái gì ? Mang con em đi khách sạn để tìm trai?” Bùi Bội kinh hoảng kêu to.

 

Sái Ảnh hất cằm cười mỉa. “Anh nào dám, em cũng biết bên người anh đều là em gái, nói gì thì nói Tòng Ngạn không phải không có ba ba, lúc này nên để ba ba dạy nó.” Anh gian xảo đem vấn đề quăng lên người Cổ Việt Trì.

 

Cổ Việt Trì rất cảm kích Sái Ảnh vì đã mở đường, kiên quyết dứt khoát tiếp nhận đề tài. “Sái Ảnh nói vậy là đúng, chuyện này nên để ba ba có trách nhiệm.”

 

Nói qua nói lại, suy cho cùng thì hai người đó nói cũng đúng nên Bùi Bội cam tâm tình nguyện nhượng bộ. “Được rồi, chuyện này để anh dạy thằng bé.”

 

Cổ Việt Trì bình tĩnh chống cằm, giọng nói sang sảng từng bước tiếp cận. “Không, còn rất nhiều thứ con cần anh dạy dỗ nữa.”

 

Bùi Bội bắt đầu có cảm giác chính mình tự động nhượng bộ lại làm cho chính mình rơi vào hoàn cảnh bất lợi.

 

“Không, anh đừng tưởng tiến một bước lại muốn tiến thêm bước nữa.”

 

Giờ phút này trong lòng Cổ Việt Trì ngầm làm một quyết định, muốn kết thúc chuyện này nhất định phải được con đồng ý.

 

Anh cố ý xem nhẹ kháng nghị của cô, đi đến trước mặt Bùi Tòng Ngạn. “Nếu hôm nay ba ba quyết định ở một chỗ với con thì con có đồng ý không?”

 

Ở cùng một chỗ? Anh ta muốn mang con đi?

 

“Không cho phép anh mang Tòng Ngạn đi.” Bùi Bội kinh hoảng hét lên.

 

Cổ Việt Trì xoay người mỉm cười nhìn Bùi Bội đang kinh hoàng thất sắc. “Xem em lo lắng chưa kìa, anh đã nói rồi, anh sẽ không mang Tòng Ngạn đi đâu hết.”

 

“Nhưng vừa rồi anh nói muốn ở cùng một chỗ với Tòng Ngạn không phải sao?” Tai cô còn nghe rõ lắm nên không có khả năng nghe lầm.

 

Cổ Việt Trì thú vị nhìn khuôn mặt nghi ngờ của cô. “Vì muốn bắt đầu làm một ba ba có trách nhiệm nên anh quyết định chuyển đến sống cùng Tòng Ngạn.”

 

Nháy mắt đáy mắt Bùi Bội đầy tia vui mừng.“Thật vậy chăng?”

 

Cái gì, cái gì, cái gì? Anh ta muốn chuyển vào…

 

“Tôi không đồng ý!” Cô phẫn nộ nói.

 

Con mắt Cổ Việt Trì trở nên lạnh lẽo như ngày thường nhìn cô chằm chằm, thái độ lạnh lùng nguy hiểm, môi anh mím chặt, cằm đanh lại. Cổ Việt Trì cứ như một tòa băng nguy hiểm dọa Sái Ảnh sửng sốt.

 

Lát sau, anh ta lại nghĩ quyết định của Cổ Việt Trì đối với Bùi Tòng Ngạn và Bùi Bội đảm bảo là chuyện xấu.

 

Sái Ảnh vội vàng chạy đến giữ chặt Bùi Bội, rồi nói nhỏ bên tai cô. “Nếu anh ta hứa không mang Tòng Ngạn đi thì vì sao em phải chọc giận anh ta? Lấy gia tài và thế lực của anh ta ra thì em có mấy trọng lượng để chống đỡ? Lỡ anh ta giận dữ muốn pháp luật can thiệp thì ngay cơ hội gặp con em cũng không có đâu.”

 

“Này…” Sái Ảnh nói không phải không có lý, lấy tiền tài địa vị của Cổ gia thì cô có năng lực để tranh giành con sao? Nói gì đi nữa thì cô cũng chưa từng thấy qua ánh mắt vui sướng của con, chẳng lẽ cô là một bà mẹ thất bại vậy sao?

 

“Em cố gắng đồng ý đi.” Sái Ảnh chỉ biết lấy tình thân ra khuyên nhủ.

 

Đương nhiên Bùi Bội hiểu được, nếu không biết sức mình mà cùng anh ta đối đầu thì chỉ sợ bị thương là chính mình mà thôi. Chính là cô nghĩ thế nào cũng không hiểu được, vì sao anh ta lại muốn chuyển đến sống chung, chẳng lẽ thật sự muốn thực hiện trách nhiệm của ba ba ?

 

Nếu cô gật đầu cho anh ta chuyển tới thì chẳng phải mỗi ngày đều nhìn thấy anh ta sao?

 

Không, cô không cần, cũng không nghĩ mỗi ngày sẽ nhìn thấy anh ta.

 

“Tôi đồng ý cho anh đến thăm Tòng Ngạn bất cứ lúc nào nhưng có thể không chuyển đến đây sống được không?” Hy vọng anh ta chấp nhận đề nghị của cô.

 

Trên mặt Bùi Tòng Ngạn biến mất vui mừng. “Không, con hy vọng ba ba có thể ở lại đây.”

 

“Con hy vọng ba ba ở lại đây?” Nhất thời tim Bùi Bội tan nát. Cô thương nó, mang nặng đẻ đau nuôi lớn mười năm, thế nào lại không bằng một ba ba mới nhận thức cơ chứ?

 

Bùi Tòng Ngạn nghiêm trang chụp bả vai mẹ. “Chỉ cần mẹ cho ba ba ở lại thì con sẽ tìm một trường trung học để đi học bình thường.”

 

“Đến trường?” Bùi Bội kinh ngạc nghiêng đầu “Lúc trước đưa con đến trường, con nói giáo viên kiến thức nông cạn, vì sao lúc này lại đòi đến trường?”

 

Vẻ mặt Bùi Tòng Ngạn vô tội, cố gắng không hiện ra ưu thương chán nản. “Mẹ nghĩ con vì sao không muốn đến trường? Chính vì bạn bè con biết con không có ba ba, nên luôn cười nhạo con, vì thế con không muốn đi học. Hiện tại có ba ba thì có thể nâng đầu ưỡn ngực đi vào trường học rồi.”

 

Nói đi nói lại dường như chính là cô hại nó không có mặt mũi đến trường học đi.

 

Cô tự trách mình, như kim châm vào tim của cô làm cho cô khổ sở không thôi. “Dù sao cũng vì con, tùy con đi, con muốn ba ba ở lại thì ở lại đi.”

 

Bùi Tòng Ngạn được mẹ cho phép nên vui vẻ nhay dựng la lên. “Vạn tuế !” Rồi lập tức chạy đến bên người Cổ Việt Trì. “Ba ba, ba ba nghe rồi chứ? Mẹ đồng ý cho ba ba chuyển đến đây sống.”

 

Cổ Việt Trì cười cười gật đầu. “Nghe rồi.”

 

Ánh mắt anh nhìn Bùi Bội chăm chú, lại không để cho người khác thấy biểu hiện khác thường trên mặt của anh.

 

Bùi Tòng Ngạn khó nén hưng phấn lôi kéo Cổ Việt Trì. “Con dẫn ba ba đi xem phòng.”

 

“Được.” Cổ Việt Trì nhìn con nở nụ cười vui vẻ.

 

Tâm của Bùi Bội như bị đâm một dao, mím môi khổ sở, trong lòng rất rất ủy khuất. Thật sự là mẹ kém xa so với ba ba sao ?

 

 

 

 

 

 

Advertisements

26 phản hồi (+add yours?)

  1. Tử Du
    Th7 22, 2011 @ 12:10:18

    tem~~

    Phản hồi

  2. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥!
    Th7 22, 2011 @ 12:16:10

    hic
    phong bì + ruột + ghế vip từ 1->10 *cám tranh*

    Phản hồi

  3. thanh đan
    Th7 22, 2011 @ 12:32:36

    troi moi nguoi nhanh qua, thnaks nhiu canh mai ma van ko duocc

    Phản hồi

  4. thanh đan
    Th7 22, 2011 @ 12:34:31

    minh ko tranh dau minh so bi “oanh”hoi dong lam, mang inter cui bap qua a

    Phản hồi

  5. Pandanus255
    Th7 22, 2011 @ 12:34:36

    Cám ơn nhé

    Phản hồi

  6. phiyen33
    Th7 22, 2011 @ 13:40:38

    Thanks nàng !
    2 cha con về 1 phe, 1 mình BB đơn độc. Thua là chắc hihi

    Phản hồi

  7. Bạch Linh
    Th7 22, 2011 @ 16:05:56

    Tiểu hồ ly, đưa tỷ kẹo, muội lấy tem được rồi. Tỷ chưa được cái tem nào, tỷ ấm ức lắm.

    Phản hồi

  8. Bạch Linh
    Th7 22, 2011 @ 16:28:15

    Quên mất, cái mục lục chương 1.3 không vào được, nàng sửa lại đi a. Ta không biết gì hết a. Hắc hắc.

    Phản hồi

  9. lee_ah_eun
    Th7 22, 2011 @ 16:51:35

    thank nang nha ma sao hum nay co 1 chap zy nang may ngay khac deu 2 chap ma nang

    Phản hồi

  10. lee_ah_eun
    Th7 22, 2011 @ 17:29:24

    song roy ta da bjt bjnh cua nang roy nha *luc vuj thy post 2 chap* va *luc buon thy nguoc laj*

    Phản hồi

  11. lion3012
    Th8 07, 2011 @ 23:25:18

    Ách! Đứa nhỏ này….gì mà cô giáo kiến thức nông cạn chứ a~~
    Ta có cảm giác hình như anh đang trêu chọc cô nha! Biết cô mà động tới Tòng Ngạn là sẽ suy nghĩ sâu xa nên cố ý nói câu nhiều nghĩa để thấy vẻ mặt biến hóa như tắc kè hoa của cô đây mà :))
    Thanks nàng

    Phản hồi

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: