BẢO BỐI LÊN NHẦM GIƯỜNG – Chương 3.3

 

 

Chương 3.3

Edit : Peruoi    Beta : Bạch Linh

 

 

Cô lộ ra khuôn mặt phiếm hồng như quả táo.

 

 “Tôi không đáp ứng làm vợ của anh.” Bùi Bội gấp gáp biện hộ.

 

 Cổ Việt Trì cảm thấy buồn cười khẽ vuốt mặt cô, giọng nói trầm thấp say lòng người “Không làm vợ của anh cũng không được, bởi vì trong tay em có con của anh.”

 

Bùi Bội uể oải thở dài. “Chuyện nào ra chuyện nấy, nếu hôm nay anh không phát hiện ra anh có con, căn bản anh không có khả năng nhớ rõ tôi.”

 

Cổ Việt Trì rút tay về, ý cười lạnh lùng nơi khóe miệng. “Em sai rồi, vì không biết tên và địa chỉ của em nên anh đã đi tìm em mười năm, tin hay không tùy em.” Dứt lời, anh xoay người đi ra khỏi phòng.

 

Bùi Bội nghe vậy kinh ngạc không thôi.

 

Anh ta tìm cô mười năm? Chẳng lẽ sau đêm đó Cổ Việt Trì mới bắt đầu tìm kiếm tung tích của cô?

 

Cổ Việt Trì đi ra khỏi phòng Bùi Bội, thần sắc trên mặt ngưng trọng còn có một phần nhẫn nhịn, Bùi Bội đáp ứng để Tòng Ngạn gọi anh là ba ba, cũng không nguyện ý đưa Bùi Tòng Ngạn cùng anh đi thám hiểm.

 

Đi vào phòng khách thấy Bùi Tòng Ngạn đang ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, hai mắt tròn tròn trợn trừng nhìn anh, làm cho trong lòng Cổ Việt Trì hỗn độn phức tạp.

 

Đột nhiên anh có một đứa con hơn mười tuổi, mà đối với Bùi Tòng Ngạn mà nói, tự nhiên không hiểu có một ba ba từ trên trời rơi xuống, nên anh tin giờ phút này Bùi Tòng Ngạn cũng có tâm tình như anh. Chuyện bất thình lình xảy ra như sét đánh ngang tai khiến cho người ta không biết phải làm sao.

 

Cổ Việt Trì ngồi xổm xuống chăm chú nhìn con, bàn tay to vuốt ve khuôn mặt phấn nộn nhỏ nhắn, nội tâm biến hóa hỗn độn làm anh nhất thời không có từ ngữ nào để diễn tả được.

 

“Thật có lỗi hôm nay ba ba mới biết đến sự tồn tại của con.” Giọng nói mềm nhẹ đầy áy náy.

 

Đây là ba ba sao?

 

Bùi Tòng Ngạn kích động hốc mắt ướt ướt, nhưng lại kiên cường không để cho nước mắt rơi xuống, nó dùng lực hít hít mũi “Không quan hệ, ít nhất con cũng biết mình không chui ra từ tảng đá.”

 

Mỉm cười mà nói, là châm chọc hay là an ủi ?

 

Cổ Việt Trì tim như thắt lại, kích động vươn tay ôm con vào lòng “Ba ba sẽ bù đắp thiệt thòi mười năm qua của con.”

 

Bùi Tòng Ngạn nhẹ nhàng đẩy cánh tay ấm áp của Cổ Việt Trì ra. “Kỳ thật con không có chịu thiệt thòi bởi vì lúc trước ba ba không biết đến sự tồn tại của con mà.”

 

Thật là một đứa trẻ có hiểu biết.

 

Cha con trời sinh, tình thân cha con từ trong lòng Cổ Việt Trì trào ra khiến anh lại vươn tay ôm con vào lòng “Con ngoan, cảm ơn con đã tha thứ cho cha.”

 

Bùi Bội đi ra khỏi phòng, vừa bước vào phòng khách đập vào mắt là hình ảnh cha con thân tình nhận nhau, làm cho cô không khỏi bốc hỏa lửa giận.

 

Không có lý do gì mười năm sau anh ta lại lập tức được nhận tình yêu của con cả, cô tức giận hai tay nắm chặt thành quyền.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn tựa vào vai Cổ Việt Trì bỗng nhiên thoáng nhìn thấy vẻ mặt ghen tuông của mẹ, cho nên Bùi Tòng Ngạn thông minh vội vàng trưng ra vẻ mặt vui mừng hớn hở như điên.

 

Bùi Bội nổi giận đùng đùng tiêu sái tiến lên, tách hai cha con đang ôm nhau thắm thiết ra. “Thời gian nhận nhau đã xong.”

 

Cổ Việt Trì trố mắt căm tức không hài lòng khi cô mãnh liệt như vậy. “Nó cũng là con anh.”

 

Bùi Bội kéo con dấu sau lưng, vẻ mặt như gà mẹ bảo vệ gà con “Nó là một mình tôi sinh ra, một tay tôi nuôi lớn.”

 

Khuôn mặt Cổ Việt Trì đen thui.

 

“Đó là do lúc trước anh không biết chuyện này, nếu anh biết em mang thai thì anh sẽ không để cho em một mình cực khổ sinh con.”

 

Bùi Bội tức giận “Là nha, tôi đã nuôi dưỡng nó mười năm, đột nhiên anh chui ra muốn tiếp nhận thằng bé mà được sao.”

 

“Tiếp nhận?” Cổ Việt Trì hổn hển trừng người phụ nữ không biết nói lý. “Tòng Ngạn là người không phải đồ vật.”

 

Bùi Bội tức giận toàn thân run run, nhìn anh hét lên. “Không cần anh nhắc nhở tôi, đương nhiên tôi biết nó là người, không phải là đồ vật.”

 

Bùi Tòng Ngạn không có biện pháp nhìn hai người như nước với lửa tiếp tục chiến đấu, nhịn không được đành lôi lôi mẹ. “Mẹ.”

 

Bùi Bội tức giận nghiêng đầu nhìn nó. “Chuyện gì?”

 

Bùi Tòng Ngạn vẻ mặt vô tội nhìn mẹ đang tức giận tận trời. “Trêu chọc mẹ là ba ba, là ba ba của con, cùng con không có quan hệ nên đừng lôi con vào mắng.”

 

“Tiểu quỷ đáng giận!” Ngón tay của Bùi Bội dùng sức dí đầu con. “Trái một câu ba ba, phải một câu ba ba, tôi nuôi anh lớn như vậy còn không bằng một ba ba mới nhận thức, mà tôi mắng anh chỗ nào?”

 

Vì Bùi Tòng Ngạn không muốn chọc giận người mẹ nuôi dưỡng nó mười năm nên cấp cho mẹ một chút mặt mũi, làm bộ rơi nước mắt. “Vừa rồi không phải mẹ mắng con là đồ vật, hiện tại còn lật lọng.”

 

Nói xong, nó lập tức xoay người nhanh như chớp chạy đến bên Sái Ảnh, lấy Sái Ảnh làm lá chắn, nó cũng không muốn bị lửa giận của mẹ lây sang nên cố ý lôi kéo Sái Ảnh.

 

Sái Ảnh nhìn Bùi Tòng Ngạn bên cạnh bèn lộ ra nụ cười giả tạo bỡn cợt. “Muốn tha chú xuống nước sao?”

 

Bùi Tòng Ngạn không nói chỉ mỉm cười chớp chớp mi.

 

Bất đắc dĩ Sái Ảnh phải nhảy ra can thiệp việc nhà của bọn họ “Hai người ầm ĩ vì Tòng Ngạn cả ngày rồi cũng nên kết thúc đi.”

 

Bùi Bội hét lên. “Anh nói nhiều.”

 

Một lần nữa Cổ Việt Trì trấn định cảm xúc của mình. “Kỳ thật cũng không có gì để tranh chấp, con là của hai người, mười năm trước hai mẹ con chịu thiệt thòi nên bây giờ anh sẽ bù đắp.”

 

 

 

 

 

 

Advertisements

15 phản hồi (+add yours?)

  1. ¤°♥°¤ Lam Vũ ¤°♥°¤
    Th7 21, 2011 @ 11:12:19

    Temmmmm ^O^

    Phản hồi

  2. drkuly
    Th7 21, 2011 @ 11:28:39

    thank nàng nha

    Phản hồi

  3. pandanus255
    Th7 21, 2011 @ 11:48:09

    Cám ơn nàng. Truyện hay lắm

    Phản hồi

  4. Sabj
    Th7 21, 2011 @ 12:03:38

    maj tỷ cho muộj tem đc ko, buồn qá oa oa

    Phản hồi

  5. thanh đan
    Th7 21, 2011 @ 12:05:26

    thanks nhiu, choi oi bua nay toi lam vu gianh tem a, ko phai skipbeat nua toan cao thu ko ha

    Phản hồi

  6. lion3012
    Th8 07, 2011 @ 23:04:08

    Ai nha! Anh tức giận nha *cười tí tởn*. Từ đầu tới giờ toàn là tỏa ra hàn băng, giờ thì vì cô mà nổi lửa rồi =))
    Mà ta nghĩ cô ko cam tâm, sợ anh giành con với thêm 1 phần ganh tỵ vì con toàn chọc ngoáy còn với bố thì cứ ngọt ngào đây mà 😛

    Phản hồi

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: