BẢO BỐI LÊN NHẦM GIƯỜNG – Chương 2.5

 

 

Chương 2.5 

Edit : Peruoi  &  Beta : Bạch Linh

 

Bùi Bội cả kinh hai mắt trợn to, vội vàng lấy tay che miệng.

 

Ô ô ô ô ô….Có thể cho cô thu hồi lời nói vừa rồi không?

 

Trong đầu xuất hiện một giọng nói mắng chính mình—-ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc!

 

Cổ Việt Trì bước đi nhẹ nhàng không tiếng động tiến gần cô hơn, hai mắt hung ác nham hiểm như sáng hơn. “Buổi tối mười năm trước là cô xâm nhập phòng của tôi.”

 

“Không, không phải ta…anh nghĩ sai rồi…” Cô sợ tới mức toàn thân run run, tự nhiên lui ra sau từng bước.

 

Không, tuyệt đối không thể thừa nhận, cho dù lộ ra dấu vết thì đánh chết cũng không thừa nhận.

 

Bùi Tòng Ngạn cảm thấy thú vị hai tay đỡ đầu, hai mắt giảo hoạt xem một màn biểu diễn nhớ đời, không có đạo diễn hô hào vậy mà một người đi tới còn một người bước lui về sau.

 

Chính là nó không hiểu, mẹ nó phi thường dũng mãnh, rõ ràng không sợ trời không sợ đất, lại sợ một người xa lạ này là sao?

 

“Không có khả năng nghĩ sai, đêm đó tôi cứ nghĩ cô là người do khách sạn cử tới.”

 

Sái Ảnh nghe câu này thì chợt nhớ cho tới bây giờ Bùi Bội chưa từng nhắc đến chuyện này, hiện tại lại nghe được từ miệng Cổ Việt Trì. Anh ta càng nghe càng cảm thấy thú vị, hai mắt lại mở lớn hơn, vểnh tai lên nghe ngóng cho rõ ràng. “Tiếp theo như thế nào? Anh liền không lưu tình ăn cô ấy sạch sẽ sao?”

 

“Sái Ảnh …” Bùi Bội tức giận nộ khí, điên cuồng hét lên.

 

“Oa, mẹ, con không biết mẹ trộm cổ vật còn kiêm luôn trộm người nữa cơ đấy?” Bùi Tòng Ngạn trợn mắt cười mỉa.

 

Này, này, này, đây là con trai của cô sao? Tiểu quỷ đáng giận!

 

Bùi Bội một tay vỗ ngực, một tay gõ lên đầu thằng bé không chút lưu tình. “Con lại đi nói mẹ trộm người.”

 

Một cú từ trên trời giáng xuống, đau đến nỗi Bùi Tòng Ngạn phải xoa đầu, nhíu mày chớp mắt ai oán kêu lên. “Con cũng chưa trách mẹ sau lưng con trộm người, mẹ lại nổi bão trước.”

 

“Cái gì sau lưng mày? Nếu không có đêm đó thì mày làm gì có cơ hội đầu thai!” Bùi Bội một mạch rống giận với con.

 

Đầu thai …Trong phòng liên tiếp truyền ra một trận hút khí, bỗng chốc không khí ngưng tụ một đoạn tĩnh mịch, một hai ba ánh mắt đều tập trung trên người Bùi Bội.

 

Cổ Việt Trì nghiêng đầu nhìn Bùi Tòng Ngạn, bây giờ mắt thằng bé đã mở thật to.

 

Bùi Bội hít vào một ngụm khí lạnh, trong lòng vang lên một âm thanh—-nguy rồi!

 

Một đêm kia rõ ràng xảy ra trước mắt anh.

 

Cổ Việt Trì ngồi xổm xuống chăm chú nhìn Bùi Tòng Ngạn, đôi mắt đen lạnh lùng không thấy nữa thay vào đó là đôi mắt với cảm xúc nhu hòa phức tạp. “Tòng Ngạn, năm nay cháu mấy tuổi?”

 

Bùi Bội muốn té xỉu, lòng nóng như lửa đốt hét lên. “Không được nói!”

 

“Mười tuổi.” Bùi Tòng Ngạn coi thường lời nói của mẹ, nói như thực tế.

 

Xong rồi, xong rồi…Thật sự cô muốn xỉu lắm rồi.

 

Thời gian hoàn toàn phù hợp, Cổ Việt Trì đứng dậy chế trụ hai vai Bùi Bội, đôi mắt dọa người mở lớn nhưng vẫn không mất đi vẻ tuấn mỹ.

 

“Thằng bé là con anh?” Anh chất vấn cô.

 

Bùi Tòng Ngạn kinh ngạc nhìn hai người lớn, một người là mẹ mà hắn đã quen thuộc mười năm nay, muốn hay không cũng không thể chối bỏ. Về phần một người tự xưng là ba ba của hắn, cái này thì ngạc nhiên nha!

 

Trước kia hắn đã từng hỏi qua mẹ, ba ba của con đâu? Mẹ chỉ bâng quơ nhẹ nhàng bỏ lại một câu ba ba đã chết.

 

Hiện tại ba ba đã chết mười năm lại xuất hiện trước mắt chất vấn mẹ. Nó có phải con ba ba không?

 

“Không, Tòng Ngạn không phải con của anh, anh không thể mới tiếp cận nó mà nhận nó là con được.” Bùi Bội hoảng sợ nói.

 

“Phải không?” Cổ Việt Trì lạnh lùng hỏi.

 

“Sự thật chính là như vậy, nói cho cùng thì anh cũng không có gì chứng minh là đêm đó tôi đột nhập phòng anh.” Cô vẫn cứng rắn bào chữa.

 

Cổ Việt Trì nhếch môi nhìn cô, ánh mắt thâm trầm làm cho người ta nhìn không ra anh đang nghĩ cái gì.

 

“Tôi đã nói là anh nhận sai người.” Bùi Bội gật đầu thật mạnh.

 

Cánh tay cầm tay cô không hề buông ra ngược lại càng thêm mạnh hơn, Bùi Bội sợ anh ta bẻ gãy luôn cánh tay của cô.

 

Anh nghiêng mặt nên Bùi Bội có thể nhìn thấy sườn mặt như điêu khắc của anh, mũi thẳng, đôi môi kiên định cùng cái cằm cương nghị.

 

“Sái Ảnh, cậu gọi điện thoại cho trợ lý của tôi, nói với trợ lý cử một bác sĩ ở bệnh viện tới đây”

 

Bùi Bội nhất thời kinh ngạc lại thêm kích động. “Anh tìm bác sĩ đến đây làm gì? Nơi này không ai có bệnh, không cần bác sĩ.”

 

Đột nhiên anh mỉm cười, biến hóa kỳ lạ nhìn cô. “Mời bác sĩ đến đây xét nghiệm AND của anh và Bùi Tòng Ngạn, nếu không lấy máu kiểm nghiệm cũng được.”

 

Thoáng chốc Bùi Bội ngây người. “Không, không cần…”

 

“Vì sao không cần, không chỉ có anh muốn xác nhận, anh nghĩ Tòng Ngạn cũng có ý nghĩ như anh.” Anh cố ý cúi đầu nhìn Tòng Ngạn. “Phải không?”

 

Bùi Tòng Ngạn lặng im trong chốc lát rồi bất ngờ nói. “Tán thành, cháu cũng muốn biết chú có phải ba ba của cháu không?”

 

Bùi Bội tức giận cắn răng trừng con. “Làm sao tôi lại sinh ra một đứa con đại nghịch bất đạo như vậy cơ chứ?”

 

Bùi Tòng Ngạn không nghĩ đến sự ngỗ ngược, trừng mắt nhìn lại mẹ, một bộ dáng vô tội. “Từ lúc con sinh ra đến giờ con chưa gọi qua một tiếng ba ba, hiện tại có cơ hội nếm thử thì thử một chút không sao.”

 

Nhìn con bộ dáng đáng thương nhìn Cổ Việt Trì như chó vẫy đuôi mừng chủ, làm cho Bùi Bội muốn xuất huyết não mà chết. “Đáng giận, sớm biết con ăn cây táo rào cây sung thì mẹ sinh ra cái bánh bao thịt vẫn hơn.”

 

Sau một lúc im lặng thì Cổ Việt Trì lại nói tiếp. “Về phần đêm đó có phải em xông vào phòng anh hay không?”

 

Bùi Bội trợn to hai mắt, hắn hắn hắn hắn hắn…lại muốn nói cái gì?

 

“Anh nghĩ đến.” Cổ Việt Trì nheo hai mắt lại hứng thú nhìn cô.

 

Anh ta lại muốn nói cái gì? Hai con ngươi của Bùi Bội muốn rớt ra ngoài, hồi hộp đã làm cho cô cảm thấy toàn thân vô lực.

 

“Trên lưng của em có một nốt ruồi giống như nho khô.” Anh ngũ khí kinh người nói.

 

A! Cô ngây ra như phỗng.

 

“Trên lưng của mẹ đúng là có một nốt ruồi giống như nho khô.” Bùi Tòng Ngạn tuyên bố trước mặt mọi người.

 

Ngay cả nốt ruồi anh ta cũng nhớ rõ sao? Xong đời, chuyện này cô có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

 

Bùi Bội thất bại gục đầu xuống, hận không thể đem khuôn mặt này chôn đi…Cô còn mặt mũi đâu nữa mà nhìn hàng xóm, nhất là con của cô chứ.

 

Phản ứng khác thường của Bùi Bội làm cho Sái Ảnh hiểu được hết thảy. Năm đó vì Bùi Bội cự tuyệt hôn sự cùng hắn nên mới mạo hiểm đến Las Vegas tìm Well, nghĩ cách ăn cắp con mắt ác ma của Well, mặc dù cô bình an trở về nhưng hai tháng sau lại phát hiện mình có thai, Bùi gia cho rằng cô làm nhục môn phong mà đem cô trục xuất ra khỏi nhà.

 

Hắn rất áy náy mà ra tay giúp đỡ cô, trở thành bạn bè của cô. Nhưng hắn ngàn vạn lần không nghĩ ra Cổ Việt Trì là ba ba của Bù Tòng Ngạn.

 

Bùi Tòng Ngạn và Cổ Việt Trì như khuôn đúc ra, ngay cả ánh mắt cũng cuồng ngạo. Hắn nên sớm nhìn ra mới đúng.

 

Theo như lời chứng thực của Bùi Tòng Ngạn nên Cổ Việt Trì đã khẳng định người đem đó xâm nhập phòng anh là Bùi Bội, vì thế anh chậm rãi buông tay.

 

Suy nghĩ quá nhiều làm cho Bùi Bội ngồi xổm xuống nền nhà khóc ô ô…

 

Cổ Việt Trì cũng ngồi xuống đối mặt với cô, tay vén những sợi tóc vương trên mặt nạ của cô, chùi đi lớp mặt nạ. Trước mắt anh xuất hiện một khuôn mặt hoàn mỹ, mi thanh mục tú, tinh xảo không tỳ vết làm cho tâm lãnh cuồng nộ như anh cũng phải thất thần.

 

“Bùi Bội.”

 

“Không cần gọi tên tôi.” Bùi Bội dùng khí lực toàn thân đẩy anh ra, rồi nhanh nhẹ đứng dậy chạy vào phòng.

 

Anh không hề phòng bị nên mất trọng tâm ngồi bệt xuống sàn nhà, Cổ Việt Trì nhìn bóng hình yểu điệu chạy vào trong phòng. “Bùi Bội.”

 

Phịch một tiếng, cửa phòng được đóng lại khóa trái bên trong.

 

Hai người đàn ông không biết làm sao đều quay đầu nhìn Bùi Tòng Ngạn.

 

Bùi Tòng Ngạn mặt ỉu xỉu nhún nhún vai. “Xem ra rất khó để gọi một tiếng ba ba, không thể thấy chết mà không cứu được.” Thằng bé chỉ vào cửa phòng của mẹ, nói nhỏ. “Vì phòng ngừa mẹ nhốt mình trong phòng nên con đem chìa khóa giấu ở khung cửa sổ kia.”

 

Cổ Việt Trì từ từ nhếch khóe miệng tươi cười rồi ôm Bùi Tòng Ngạn. “Thật sự là đứa con tốt.”

 

“Ba ba không cần khách khí.”

 

 

 

 

 

 

Advertisements

30 phản hồi (+add yours?)

  1. lee_ah_eun
    Th7 19, 2011 @ 13:29:31

    thank nang nha nang dang ju wa dy ah ta se *bao quan* that tot trong *ket sat* thank nang

    Phản hồi

  2. thuan71983
    Th7 19, 2011 @ 13:44:40

    Ôi nhóc Nhạn, iu quái quá cơ, thank em

    Phản hồi

  3. Bạch Linh
    Th7 19, 2011 @ 15:55:21

    ôi, mọi người k lấy tem hở? cho ta, cho ta *hí hửng*

    Phản hồi

    • peruoi
      Th7 19, 2011 @ 15:58:13

      bạch linh
      seo nàng hem beta cho ta
      ta ghét nàng nha
      *lườm*

      Phản hồi

      • Bạch Linh
        Th7 19, 2011 @ 17:35:40

        Ta đã nói hôm qua nàng đưa cho ta mà đưa nhầm làm ta vào có được đâu, ta đang onl yahoo, lên thì ra yahoo ta mắng vốn nàng, còn dám lườm ta, *lườm lại*

      • peruoi
        Th7 20, 2011 @ 07:01:26

        hừ hừ
        nàng á
        hem beta còn đổ lỗi cho ta
        còn lườm lại nữa chứ
        ta đã đưa pass cho nàng oy
        hừ hừ
        ta qua bom nhà nàng

  4. thanh đan
    Th7 19, 2011 @ 16:41:25

    thanks nhiu, ac ac po tay voi ac ma con nha, dung la an cay sung rao cay tao
    toi cuc kung iu thuong cua minh ma cung phan boi a

    Phản hồi

  5. Tử Du
    Th7 19, 2011 @ 20:45:11

    Hazz, bữa đầu tiên đi hox lại mà mệt mún chết lun, Qua thăm tỷ tỷ đây

    Phản hồi

  6. phiyen33
    Th7 19, 2011 @ 21:13:43

    Thanks !
    Cau be Tong Ngan rat dang yeu nha … moi mot cau noi lam me ngat len ngat xuong hihi

    Phản hồi

  7. yuusaeko
    Th7 19, 2011 @ 21:18:08

    hjx, em pó tay với 2 cha con CVT, ranh mãnh như nhau.. hắc hắc 😀

    Phản hồi

  8. pandanus255
    Th7 21, 2011 @ 11:57:07

    Cám ơn nàng

    Phản hồi

  9. lucdieplaxanh
    Th8 01, 2011 @ 09:56:25

    ôi hai cha con nhà này người tung kẻ hứng, đọc truyện mà ôm bụng cười đã luôn
    cảm ơn bạn nhiều nha

    Phản hồi

  10. lion3012
    Th8 07, 2011 @ 22:20:53

    Nàng ơi, ta hỏi này: Sái Ảnh thật sự xấu như cô tả sao? Xấu đến nỗi nhìn mún té xỉu ha?
    Cơ mà 2 bố con nhà nay ng tung ng hứng, khiến cô cứ như trái banh bị xoay vòng vòng :))

    Phản hồi

  11. hala
    Th9 13, 2011 @ 00:32:27

    thanks
    yêu hai cha con nhà này quá, đọc mà cười té ghế :))

    Phản hồi

  12. nemetyske
    Th1 29, 2012 @ 13:14:37

    tks nag

    Phản hồi

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: