NGƯỜI KIA, THIẾU GIA ! – Chương 3.4

 

 

Chương 3.4 :

“Cô gái ?”

 

A ken đột nhiên xuất hiện kêu to làm cho cô giật mình nhảy dựng lên.

 

“Cô không muốn gặp Thiếu Gia sao ?” Hắn hỏi “Đây cũng là nhiều nữ nhân cầu xin cũng không được vinh hạnh đặc biệt này” Hắn vừa nói vừa nhìn thoáng qua bốn phía nữ nhân mang vẻ mặt ghen tỵ.

 

Gặp hay không gặp ? Bạch Nghiên Lý còn đang dãy dụa.

 

“Tiểu Thái, cậu đến phòng nghỉ nói cho Thiếu Gia biết người cần tìm đang ở chổ này” Thấy cô vẫn cứ do dự, không có quyết tâm, A Ken quyết định kêu một phục vụ phân phó, để tránh nữ nhân này chạy mất, nếu như thế thật thì hắn có chết cũng không hết tội.

 

“Chờ một chút, tôi đi với anh” Nghe thấy hắn nói với người phục vụ nên Bạch Nghiên Lý vội vàng mở miệng kêu to, cô mới không cần bị những ánh mắt trừng trừng nhìn cô khi ngời ở đây, tránh cho mình trở thành nhân vật chính của hội bát quái đàm luận.

 

“Không cần nữa” A Ken vỗ vỗ vai người phục vụ, đem hắn đẩy đi sau đó quay lại nói với cô “Mời đi bên này”

 

Cô gật đầu, dùng sức hít một hơi rồi cất bước theo sau.
A Ken tâm tình thật rất tốt, bởi vì lúc này hắn thay Thiếu Gia tìm được người rồi, lúc trước hắn phạm sai lầm như thế nào thì bây giờ khẳng định ưu điểm đè chết khuyết điểm, nghĩ đến đây bước chân của hắn không khỏi tăng nhanh.

 

Phòng nghỉ đã ở phía trước, chỉ cần năm bước chân nữa sẽ đến, bốn bước, ba bước, hai bước, một bước, hắn tự tay vặn nắm cửa đem cửa đẩy ra đồng thời khẩn cấp kêu to “Thiếu Gia, em giúp anh tìm được người anh muốn tìm”

 

Cửa phòng nghỉ mở ra thật rộng, A Ken đứng ở cửa miệng cười toe toét, Bạch Nghiên Lý đứng ở ngoài rất khẩn trương vặn vẹo ngón tay, Thiếu Gia đang ngồi trên ghế xô-pha, mỹ nữ nửa thân thân trên trần trụi, hai người đang hôn nhau. Hình ảnh này dừng lại trong một giây đồng hồ, tất cả mọi người ngây dại.

 

Nụ cười của A Ken cứng lại trên mặt, Bạch Nghiên Lý hai mắt thẳng tắp nhìn đôi nam nữ trong phòng, nội tâm hỗn loạn buồn bực không chịu được. Thiếu Gia quay đầu trợn mắt, mỹ nữ thấp giọng ngâm khẽ, hồn nhiên quên mình…

 

Tất cả trước mắt làm cho A Ken sợ hãi. Hắn đã làm chuyện gì ? Hắn thế nhưng hưng phấn quá…Ngay cả gõ cửa cũng quên, cứ như vậy trực tiếp xông vào, hơn nữa cắt đứt chuyện tốt của Thiếu Gia. Hắn là con heo a !

 

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi” Hắn kinh hoảng nói xin lỗi lập tức đóng kín cửa.

 

“A Ken”

 

Cận Cương đột nhiên kêu to, làm cho hắn sợ đến nỗi mồ hôi chảy ròng ròng.

 

Tiếng kêu của anh không chỉ gọi A Ken lại mà còn làm cho Bạch Nghiên Lý từ ngạc nhiên phục hồi lại tinh thần liền xoay người rời đi.

 

Vừa thấy cô rời đi, Cận Cương vội vàng đẩy nữ nhân trên người xuống, cũng không để ý cô ta té mông trên mặt đất, đau đến oa oa kêu to, anh vùng dậy chạy đuổi theo.

 

“Chờ một chút, tiểu Lý” Anh lớ tiếng gọi.

 

Nghe thấy tiếng anh gọi, Bạch Nghiên Lý từ đi chuyển sang chạy, nhanh chóng hướng ra phía cửa. Cô không biết mình vì sao muốn chạy, chỉ biết là bây giờ cô không muốn gặp anh, không muốn cùng anh nói chuyện, một chút cũng không muốn. Anh theo cô không phải phản ứng yêu một cô gái ! Anh theo cô chứng tỏ anh không hoa tâm !

 

Cửa ra đã ở trước mắt, cô liều chết đi nhanh về hướng đó, lại nghe thấy anh ở sau lớn tiếng kêu lên

 

“Ngăn cô ấy lại !”

 

Cô chưa kịp phản ứng thì một bảo vệ to cao bên phải xông ra sau đó đưa tay chắn lại cô, cô đi qua bên trái cũng bị một bảo vệ khác xông ra, giống như trước đưa tay ra ngăn trở. Lỡ mất một đoạn, anh ở phía sau lập tức nhanh hơn.

 

“Tiểu Lý” Anh nhanh chóng bắt được tay cô, nếu như cô có chạy thì anh vẫn cứ bám theo vô tư.

 

Bạch Nghiên Lý rút tay ra khỏi tay anh, nhưng một giây sau lại bị anh bắt được nắm chặt.

 

“Vị tiên sinh này buông ta ra được không ?” Cô lạnh lùng mở miệng.

 

“Chúng ta nói chuyện” Cận Cương nhìn cô không chớp mắt.

 

“Chúng ta không quen nhau thì nói chuyện gì ?” Cô bướng bỉnh nói.

 

“Chúng ta quen biết nhau, chẳng qua là em đã quên” Anh nhìn thẳng cô.

 

“Đó là anh nói, tôi không nhận ra anh”

 

“Cho nên em nói em đã quên chuyện phát sinh hai tháng trước rồi ?”

 

Anh ta thế nhưng trước mắt mọi người nhắc lại chuyện này làm cho Bạch Nghiên Lý sinh khí tức giận nhìn chằm chằm anh, muốn đạp cho anh ta một cước, cắn anh ta một phát.

 

“Chúng ta nói chuyện” Anh nói lại lần nữa.

 

“Đổi lại nơi khác” Cô vừa trợn mắt nhìn anh lát mới miễn cưỡng đồng ý, bởi vì nơi hai người đang đứng đã tụ tập lại rất nhiều người.

 

Anh gật đầu, rất tự nhiên nắm tay cô ra khỏi cửa.

 

“Mời anh buông tay được không ?”

 

Cô nghĩ hất tay anh ra nhưng anh nắm tay cô thật chặt làm cho cô mở miệng kháng nghị, nhưng anh vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, hoàn toàn không đếm xỉa đến chung quanh đang bàn tán xôn xao cùng ánh mắt kinh ngạc đang nhìn, rất kiên định nắm tay cô đi về phía trước.

 

Bạch Nghiên Lý mím chặt môi, tức giận nhìn chằm chằm người đi phía trước, không muốn nói chỉ muốn anh ta buông ta cô ra, bởi vì cô biết cùng anh gây lộn ở đây chỉ tăng thêm đề tài cho hội bát quái mà thôi, lúc này rời đi mới là lựa chọn thông minh.

 

Đáng giận !

 

Cô thật hối hận khi bỏ chạy, cô không làm sai chuyện gì, bị bắt gặp thân mật với người khác cũng không phải là cô. Cô rốt cuộc bị thần kinh hay sao mà lại bỏ chạy nha ? Rõ ràng có thể rối rắm sẽ qua, đem mục đích hôm nay tới đây đẽ dàng giải quyết, kết quả đâu ? Cô tại sao lại đem mọi chuyện làm phức tạp lên như thế, cô thật là điên rồi.

 

Bảo vệ ở pub hộ tống đi nên rất nhanh hai người đã thoát được nhiều người vây xem, ngồi lên xe đậu ở ven đường liền lái xe rời đi.

 

“Anh sắp biểu diễn mà rời đi như vậy có được không ?” Cô bình tĩnh hỏi.

 

“Không sao” Cận Cương nhìn cô một cái nói.

 

“Pub bên kia…”

 

“Bọn họ sẽ tìm người thay thế anh biểu diễn”

 

“Nhưng là không có ai có thể thay thế anh sao ?” Cô không khỏi nhăn lông mày, hôm nay cô cũng không có tính toán muốn phá hư biểu diễn của anh ta.

 

“Cảm ơn” Cận Cương khẽ nhếch miệng.

 

Cô ngây ngốc một chút. Cô cũng không phải khen ngợi anh, anh ta cảm ơn tạ ơn cái gì ?

 

Chờ chút, nếu anh ta nói không sao thì cô đi làm chi muốn lo lắng thay anh ta. Lo lắng cho anh ta không bằng đem chuyện muốn nói với anh ta nói ra nhanh một chút, để cho anh ta biết một ít về sự thật.

 

“Tôi nghe nói anh tìm tôi, có chuyện gì sao ?” Cô nhìn ra ngoài cửa xe hỏi.

 

“Ngày đó tại sao không gọi anh dậy mà bỏ đi ?”

 

Không nghĩ tới anh ta gọn gàng dứt khoát nhắc lại chuyện đó, Bạch Nghiên Lý cứng người một chút, nhưng ngay sau đó có chút oán giận, anh ta hỏi như vậy thì muốn cô trả lời thế nào ? Đánh thức anh ta ? Anh ta cho là cô thường có một đêm tình nên đã có thói quen đối mặt với một nam nhân xa lạ cùng mình ngủ một đêm sao ?

 

Còn có, đánh thức anh ta thì như thế nào ? Anh ta sẽ quan tâm đến một nữ nhân bình thường không cẩn thận cùng anh ta phát sinh một đêm tình sao ? Mới vừa rồi gồi trên đùi anh ta là một đại mỹ nhân, hẳn là được anh ta coi trọng đúng không ?

 

“Tại sao không nói lời nào ?” Cô trầm mặc để cho Cận Cương quay đầu nhìn cô một cái.

 

“Tôi không biết phải nói gì” Cô lạnh lùng mở miệng.

 

“Em đang tức giận sao ? Vì chuyện vừa rồi em nhìn thấy ? Chuyện kia anh có thể giải thích” Bởi vì tìm cô không được, anh rất phiền não, cho nên đúng lúc có nữ nhân dán trên người anh, anh đột nhiên muốn thử xem mình có thể dùng nữ nhân khác để dời đi suy nghĩ về cô không mà thôi.

 

“Chuyện không liên quan đến tôi, anh không cần phải giải thích” Cô tỏ vẻ lạnh lùng.

 

Nhìn vẻ mặt cự tuyệt của cô, Cận Cuong không thể làm gì khác hơn là trở lại chuyện chính “Chuyện ngày đó anh thật xin lỗi”
Bạch Nghiên Lý trầm mặc không nói.

 

“Ngày đó anh muốn giữ em lại, vốn có chuyện muốn nói với em, không nghĩ cái tên ngu ngốc tự cho mình thông minh lại bỏ thuốc em làm cho em hôn mê, còn ăn…Tóm lại, anh thật xin lỗi”

 

Anh áy náy giải thích rõ ràng cho cô, Bạch Nghiên Lý chỉ có thể há hốc mồm cứng lưỡi nhìn anh.

 

Anh ta nói gì ? Ngày đó anh ta muốn giữ cô lại ?

 

 

 

 

 

 

Advertisements

8 phản hồi (+add yours?)

  1. Ŧคץย
    Th6 22, 2011 @ 12:56:59

    Tem :”>

    Phản hồi

  2. skip_beat
    Th6 22, 2011 @ 13:12:00

    TEM
    *băm băm*

    Phản hồi

  3. loveyou
    Th6 22, 2011 @ 13:33:44

    Mới đọc truyện của nàng một lèo đến chương này…^^ Truyện hay lắm… Thanks nàng nha… Từ ngày hôm nay sẽ chăm chỉ vào nhà nàng đợi chương mới…. :))

    Phản hồi

  4. thao nguyen
    Th6 23, 2011 @ 00:18:11

    Thanks bạn

    Phản hồi

  5. thanh đan
    Th6 23, 2011 @ 13:15:25

    THAKS NHIU

    Phản hồi

  6. lion3012
    Th8 11, 2011 @ 15:39:38

    Ta có cảm giác cô ăn dấm chua nha! Ai nha! Phụ nữ ăn dấm chua mà mặt lạnh lùng thường noài lạnh mà trong ko lạnh nha 😛

    Phản hồi

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: