NGƯỜI KIA, LÃO BẢN ! – Chương 7.2

 

 

Chương 7.2

 

Tối hôm qua Vu Hàn nói : “Say rượu nói lời thật, anh ta vừa rồi có nói thích em rồi ?”

 

Mới vừa rồi đưa thuốc giải rượu đến chị còn nói : “Đừng lo lắng, nhà trọ tám tầng này tên hạnh phúc, em nhất định cũng sẽ có hạnh phúc”

 

Cho nên Đoạn Hựu Lăng càng tin tưởng mình đã lên chuyến tàu hạnh phúc, tinh tưởng anh và cô hạnh phúc, tin tưởng lời anh nói thích cô là thật, tin tưởng anh không phải vì con mà kết hôn cùng cô, kết quả…

 

Không sai ! Anh mới trả lời cô như vậy, cô không có nghe sai đúng không ?

 

Cô thật là ngu ngốc, biết rõ mình không xứng với anh, biết anh được theo đuổi như vậy sẽ không thật lòng đặt tâm tư lên người mình, cô biết rất rõ ràng, kết quả người khác tùy tiện nói mấy câu an ủi cô đã tin là thật, tự cho mình một đôi cánh có thể bay lên.

 

Ngu ngốc. Đoạn Hựu Lăng mình thật là một đại ngu ngốc !

 

“Sax, sao không nói gì ?” Anh nhìn thẳng cô, đáy mắt chớp động tia nguy hiểm.

 

Cô nhìn anh, thật không biết mình còn có thể nói gì.

 

“Em nghĩ cũng là…” Cuối cùng, cô miễn cưỡng xé ra một nụ cười, lộ ra vẻ mặt cô đã sớm biết rất bình tĩnh “Có nhiều nữ nhân xinh đẹp như vậy thích anh nhưng anh lại đi xem trọng một người bình thường như em ? Không sao, em vốn cũng nghĩ như vậy cho nên không sao !”

 

“Em nói lại lần nữa xem” Thiệu Giác trán nổi gân xanh, cầm chặt tay cô, nghiến răng nghiến lợi rống giận “Sao em không suy nghĩ rồi nói ra !”

 

Cô thấy vẻ mặt anh như sắp khóc, gương mặt không còn chút máu, bất quá như vậy cũng không có cách làm cho anh nguôi giận.

 

“Anh nói em không tin, hành động em cũng không tin, chẳng lẽ moi tim anh ra đưa cho em thì em mới tin anh thật lòng với em sao ? Đoạn Hựu Lăng ! Em cố ý cho anh tức chết sao ?” Anh tức giận gầm thét, gương mặt vì thế mà biến dạng.

 

Cô ngây ngốc nhìn anh, hoàn toàn không có cách nào thích ứng được những lời anh nói. Không tin anh đối với cô thật tâm ? Nhưng vừa rồi anh đã thừa nhận vì con mà kết hôn đó sao ? Tại sao bây giờ lại lên án cô không tin anh ? Anh rốt cuộc muốn thế nào ? Muốn trêu cô sao ? Cảm thấy chơi đùa cùng cô rất vui vẻ sao ?

 

Những giọt nước mắt ủy khuất lăn trên khuôn mặt đang tỏ vẻ bình tĩnh của cô. Cô kinh hoảng đứng dậy muốn đi nhưng một giây sau đã bị anh kéo về trong ngực, ôn nhu ôm lấy.

 

Thiệu Giác thở dài một tiếng, ôn nhu hôn lên thái dương của cô, một lúc sau mới nân mặt của cô lên bất đắc dĩ ngắm nhìn “Anh đau đầu sắp chết mà em còn chọc tức anh như vậy, chẳng lẽ mới kết hôn đã muốn thủ tiết sao ?”

 

Cô hít hít mũi, hai mắt đẫm lệ, chỉ cảm thấy tâm đau.

 

Nhìn cô bộ dáng đáng thương, Thiệu Giác không đành lòng trách mắng cô nặng nề, chỉ ôn nhu lau đi nước mắt của cô vừa thật tâm nhìn cô.

 

“Nghe cho rõ” Anh chậm chạp nói “Lúc đầu anh đã biết tiểu Trạch là con anh, nếu như anh muốn nuôi con thì anh có hàng trăn phương án để đoạt lấy con, không cần dùng phương án kết hôn này, hiểu không ?”

 

Cô nhỏ giọng khóc thút thít, không trả lời.

 

Anh tiếp tục nói :

 

“Anh nói như vậy sẽ khiến em tức giận hay thương tâm nhưng anh thừa nhận, mặc dù biết tiểu Trạch là con anh nhưng anh lại không nghĩ đến chuyện sẽ kết hôn cùng em. Căn nhà anh mua thực chất để cho anh và tiểu Trạch ở, lúc ấy anh chỉ muốn phụ một chút trách nhiệm mà thôi, không nghĩ đến sẽ yêu em” Anh bất đắc dic thở dài một hơi.

 

Nhất thời Đoạn Hựu Lăng nói không ra lời cũng đã quên khóc, cô không biết lần này trong lòng lại không có cảm giác hoài nghi, là bởi vì anh nhìn cô với ánh mắt thâm tình sao ?

 

“Em nói không sai, so với những nữ nhân xinh đẹp thì em rất bình thường nhưng em có ưu điểm mà người khác muốn bắt chước cũng không được. Em ôn nhu, tính tình tốt, kiên nhẫn lại nghị lực, làm chuyện gì cũng tận tâm tận lực, bất khuất, giống như tin tưởng trên thế gian này không có chuyện gì em cố gắng sẽ làm không được”

 

“Anh thích em ngu đần cùng bướng bỉnh, so với những nữ nhân trang trí màu mè anh thích tự nhiên hơn còn làm gì cũng tận lực ứng phó. Mặc dù em chậm tiêu làm anh tức điên nhưng là anh không cách nào ngăn cản anh động tâm vì em”

 

“Nói đến đây rồi em có tin tưởng anh là thật lòng muốn kết hôn cùng em, không phải vì con không ?” Anh không chớp mắt vội vàng hỏi.

 

Đoạn Hựu Lăng nhìn anh chậm rãi gật đầu.

 

“Cảm tạ ông trời” Thiệu Giác khoa trương khẩu khí vui vẻ ôm cứng Hựu Lăng.

 

“Thật xin lỗi” Cô nhìn anh nói một câu xin lỗi rồi nhẹ nhàng vòng tay qua hông ôm anh.

 

“Anh sắp chết” Anh không ốm mà rên.

 

“Tại sao ? Đầu anh rất đau sao ? Có cần em lấy thuốc giảm đau cho anh uống không ?” Cô lập tức quan tâm, hơi đẩy anh ra, nhìn bộ dạng của anh một chút.

 

“Không cần, anh chỉ muốn em theo anh lên giường ngủ cùng anh một chút là tốt rồi” Anh làm nũng ôm cô về trong ngực.

 

“Nhưng là cũng sắp đến thời gian mở quán…”

 

“Lão bản hôm nay nghỉ ngơi một ngày”

 

Cô ngẩn ngơ thốt lên “Chớ có nói đùa”

“Em lại thế nữa, tại sao mỗi lần anh thật tâm nói thì em lại cho anh đang nói đùa, ngược lại lúc anh nói đùa thì cho là thật ?” Anh bất mãn cau mày.

 

Đoạn Hựu Lăng sửng sốt. Thật là như thế phải không ?

 

Nhưng anh đột nhiên nói muốn nghỉ ngơi thì không phải nói đùa thì là cái gì ? Mặc dù anh là lão bản, nhưng không phải mở một cái quán muốn nghỉ ngơi là nghỉ ngơi nha ?

 

“Em hẳn là có số điện thoại của lão Tứ và mấy người khác chứ ?” Anh buồn bực hỏi.

 

Cô gật đầu không biết anh muốn làm gì.

 

“Gọi điện thoại thông báo hôm nay cho mọi người nghỉ phép một ngày”

 

“Anh đang nói thật sao ?” Cô ngây ngốc nhìn anh một hồi lâu mới hỏi.

 

“Hai chúng ta vừa mới kết hôn, hôm nay ở nhà nghỉ phép thì có gì quá đáng sao ? Ngoan, đi gọi điện thoại báo cho mọi người đi” Anh bận rộn hôn hít lấy cô.

 

“Nhưng là…muốn dùng lý do gì ?” Cô rất do dự.

 

“Nghĩ phép ở nhà vẫn có lương còn cần lý do ? Nếu như nhất định cần thì nói lão bản nương mang thai, khắp chốn vui mừng cho nên nghỉ phép một ngày”

 

Đoạn Hựu Lăng nghe vậy ngẩn ngơ rồi bật cười thành tiếng nói “Nào có như vậy”

 

“Anh nói chính là như vậy. Lão bản nói em có nghe chăng ?” Anh lấy danh nghĩa lão bản ra ép buộc “Nhanh đi gọi điện thoại rồi cũng nhanh chút trở lại trên giường cho anh”

 

Đoạn Hựu Lăng vừa cảm thấy bực mình mà cũng thấy buồn cười, có thể đem những lời như vậy nói ra tự nhiên chắc thế giới này cũng chỉ có anh.

 

Bất quá nhìn sắc mặt anh tái nhợt lại đôi khi nhíu mày, lòng của cô mềm nhũn ra. Thật ra thì anh nói cũng không sai, bọn họ vừa mới kết hôn ngày hôm qua mà thôi, hôm nay nghỉ phép một ngày cũng không quá đáng đi.

 

“Em đi gọi điện thoại thuận tiện mua đồ ăn sáng luôn, anh muốn ăn gì ?”

 

Anh lập tức hài lòng nhe răng cười “Gì cũng được”

 

 

Advertisements

21 phản hồi (+add yours?)

  1. skip_beat
    Th6 08, 2011 @ 13:42:37

    Ta lay tem lan 2!
    ke ke ke
    ->> “bum” bay xa ghe!!
    Len truc thang *sap cua* -> Luon~~!!!

    Phản hồi

    • peruoi
      Th6 08, 2011 @ 13:47:02

      ta đập bét nàng
      dành tem xong chạy mất tiêu

      nàng giả bộ nghèo khó
      rõ ràng có trực thăng mà…
      …………………………….
      *bắn tên lửa*
      *nổ*

      Phản hồi

  2. skip_beat
    Th6 08, 2011 @ 13:50:56

    Ach, nang dung ban, truc thang ta di muon do! T-T
    Ta ko luon gap dan tinh vao thay tem bi huy doi thit ta thi sao???

    Phản hồi

  3. skip_beat
    Th6 08, 2011 @ 14:18:04

    *khóc rống*
    —–
    Ta cài lại chrome, ngon rùi! -_-
    ——-
    *bắt tay bắt lun chân*
    mà nàng đổi cái nền khác đi, cái này còn khó nhìn hơn!

    Phản hồi

    • skip_beat
      Th6 08, 2011 @ 14:22:38

      Con lạy cụ! Cụ đổi liên tục, hoa mắt chóng mặt!! >.<
      Cái màu hồng cũng đc, cho chữ màu đậm là đc. Cái màu vàng xấu, dừng để.

      Phản hồi

      • peruoi
        Th6 08, 2011 @ 14:25:33

        ắc
        ta đổi thử xem thế nào thôi
        nàng đừng lạy
        ta đã chít đâu
        ta còn trẻ non ngây thơ không còn trong trắng
        O_O
        —-
        bắt bắt
        ta bắt tay
        nàng bắt chân nha
        *cười gian*

  4. skip_beat
    Th6 08, 2011 @ 14:28:16

    uh, ta bắt chân. Túm chân vật Anh nhi ngã chổng vó! hó hó hó

    Phản hồi

  5. peruoi
    Th6 08, 2011 @ 15:08:19

    hơ hơ
    ta đứng yên cho nàng đập chắc

    nàng xem ảnh trong nhà ta có bị die ko
    ta xem die het roi
    nhất là trung hoa mỹ nhân í
    cop lại mệt a

    Phản hồi

  6. skip_beat
    Th6 08, 2011 @ 15:10:35

    Ngon lắm mà, có sao đâu.
    Từ lúc vào đến giờ có thấy thiếu cái nào đâu?

    Phản hồi

  7. peruoi
    Th6 08, 2011 @ 15:14:32

    oái
    sao ta xem phần trung hoa mỹ nhân bị die hết á

    nàng đổi cái avatar đi
    nhìn giống con rệp i

    Phản hồi

  8. skip_beat
    Th6 08, 2011 @ 15:16:00

    Láo nào. Chữ Xuân đàng hoàng nhà ng ta mà dám bảo con dệp.
    Năn nỉ ỉ ôi Sa siu nhân mới làm cho đấy!

    Phản hồi

  9. peruoi
    Th6 08, 2011 @ 15:20:53

    há há
    *ôm bụng*
    giống con rệp chứ bộ
    mắc cười quá aaaaaaaaa
    “xuân rệp” hay “rệp xuân” nhỉ
    đi hỏi đã

    Phản hồi

  10. thao nguyen
    Th6 08, 2011 @ 16:36:25

    Thanks bạn

    Phản hồi

  11. thanh dan
    Th6 08, 2011 @ 16:47:50

    thanks

    Phản hồi

  12. banhmikhet
    Th8 02, 2011 @ 15:57:56

    thanks

    Phản hồi

  13. lion3012
    Th8 11, 2011 @ 13:18:03

    =)) anh cứ như là trẻ con làm nũng ấy 😛

    Phản hồi

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: