NGƯỜI KIA, LÃO BẢN ! – Chương 7.1

 

 

Chương 7.1

 

Đau đầu quá ! giống như có người cầm búa gõ mạnh vào đầu. Trời ạ, hắn sắp chết !

 

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, đầu của hắn tại sao lại cảm giác khó chịu như vậy ? Thiệu Giác dùng sức hồi tưởng, cuối cùng nhớ ra ngày hôm qua party ăn mừng kết hôn.

 

Trời ạ, hắn rốt cuộc say khi nào nha, tại sao một chút ghi nhớ cũng không có ? Tối hôm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì a ? Trời ạ ! Đầu của hắn đau quá !

 

“Anh đã tỉnh ?” Cửa phòng mở ra sau đó Đoạn Hựu Lăng bâng chén đi vào.

 

“Làm ơn nhỏ giọng một chút” Anh thống khổ rên rỉ.

 

Cô đồng tình nhìn anh, đi tới ngồi bên giường.

 

“Uống cái này đi” Cô ôn nhu nói đem cái chén kề sát miệng anh.

 

“Đây là cái gì ?” Thiệu Giác mặt nhăn như bánh bao nói.

 

“Chị Vu Hàn đưa cho em một ít thuốc giải rượu”

 

“Thuốc giải rượu ? Anh thấy là thuốc độc thì đúng hơn, cô ta kiếp trước nhất định có cừu oán với anh nên mới có thể chơi anh như thế. A ! Anh sắp chết !” Anh thống khổ xoa xoa trán.

 

“Chị Vu Hàn nói anh uống cái này vào sẽ thoải mái”

 

“Không uống” Anh rên rỉ lắc đầu nhưng tiếp theo lại ôm đầu rên rỉ hơn nữa. Hắn đau đầu sắp chết !

 

“Thật không muốn uống sao ? Vu Hàn nói thuốc giải rượu này rất hữu hiệu.” Đoạn Hựu Lăng lo lắng dỗ dành.

 

“Không uống, bắt đầu từ bây giờ anh muốn đoạn tuyệt tất cả với cô ta ! Cho anh một ly nước” Anh khẩn cầu rất đáng thương.

 

“Được rồi, chờ em” Nhìn vẻ mặt kiên trì của anh cô đành gật đầu, đứng dậy đi ra khỏi phòng lấy nước.

 

Uống chén nước xong Thiệu Giác cảm thấy thư thái hơn rất nhiều.

 

“Tối hôm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì ?”  Anh khàn giọng.

 

“Anh không nhớ ?” Đoạn Hựu Lăng vẻ mặt cổ quái mang theo hoài nghi nhìn anh.

 

Thiệu Giác lắc đầu, tiếp theo phát ra một chuỗi rên rỉ thống khổ.

 

“Em thấy anh vẫn nên uống thuốc giải rượu này vào, sẽ cảm thấy khá hơn” Bâng cái chén đặt ở đầu giường lên cô nhíu mày khuyên nhủ.

 

“Anh không muốn vừa kết hôn đã làm cho người khác thủ tiết” Anh giọng nói rầu rĩ lộ ra vẻ hối hận.

 

Đoạn Hựu Lăng vừa bực mình vừa buồn cười trừng mắt nhìn anh một cái “Chị Vu Hàn sẽ không hại anh, nhanh uống hết chén thuốc giải rượu này đi” Giọng cô mềm nhẹ nhưng không thiếu liên định.

 

Thiệu Giác ai oán nhìn cô một cái, do dự nhìn chằm chằm cái chén không biết trong còn bỏ thêm thứ gì, một lâu sau mới cam tâm tình nhận cái chén ngửa cổ cho hết vào bụng. Thật không đành lòng a !

 

“Cảm giác như thế nào ?” Hựu Lăn khẩn cấp hỏi.

 

“Muốn ói”

 

Cô ngẩn ngơ “Tại sao lại như vậy chứ ? Anh chờ một chút em đi lấy thùng rác cho anh” Bối rối nhảy người lên lại bị anh kéo lại.

 

“Uống vào cảm giác đầu là muốn ói nhưng không biết có tác dụng hay không, bây giờ anh thấy tốt hơn rất nhiều” Anh tâm không cam lòng không nguyện nói với cô.

 

Đoạn Hựu Lăng đầu tiên là ngạc nhiên nhìn anh nhưng sau lại thở phào nhẹ nhõm.

 

“Anh cùng Chị Vu Hàn từ khi nào thì bất hòa, lúc trước em tưởng anh thích chị ấy nữa chứ” Cô ngồi trở lại trên giường hỏi anh, thật ra lúc xế chiều cô còn thấy hai người hàn huyên rất vui vẻ.

 

“Anh thích cô ta ?” Anh nhất thời nâng cao giọng “Anh bị điên, u mê hay là ngây người mới đi thích nữ nhân như cô ta ?!”

“Nhưng em thấy có thời gian hai người nói chuyện còn rất vui vẻ mà”

 

“Anh là miễn cưỡng cười còn cô ta thì cười gian !”

 

Đoạn Hựu Lăng ngẩn ra rồi cười một tiếng. Lời như thế mà anh cũng nói được, thật là phục anh !

 

“Nói cho anh biết tối hôm qua xảy ra chuyện gì ?” Thiệu Giác không thoải mái xoa xoa đầu.

 

“Anh cái gì cũng không nhớ rõ sao ?” Cô thu hồi nụ cười nghiêm túc nhìn anh.

 

“Chỉ nhớ rõ cùng Khuê tiên sinh uống chén rượu…Chúng ta không phải có nói đến chuyện nhà cửa chứ ?” Anh cau mày hỏi.

 

Cô gật đầu.

 

“Cho nên em đã biết chuyện anh mua một ngôi nhà rồi ?” Anh nhăn mặt hơn nữa.

 

Cô lần nữa gật đầu.

 

“Đáng giận ! Anh vốn làm quà mừng cho em, lại bị người đàn bà kia làm hư chuyện tốt của anh, khẳng định cô ta kiếp trước có thù oán với anh !” Anh thấp giọng nguyền rủa nói.

 

Đoạn Hựu Lăng vẻ mặt hoài nghi nhìn anh “Nhưng căn nhà kia không phải đã mua một tháng trước sao ? Khi đó anh đã biết chúng ta sẽ kết hôn ?”

 

Thiệu Giác vẻ mặt chấn động ngạc nhiên, hai mắt trợn tròn nhìn cô chằm chằm.

 

“Ngay cả chuyện này anh cũng nói với em ?” Anh ngơ ngác hỏi.

 

Nhìn anh hiếm khi có bộ dạng ngu si cô không khỏi bật cười.

 

“Trừ chuyện đó ra anh còn nói cái gì ?” Đột nhiên anh có chút khẩn trương.

 

“Lão bản”

 

“Nguy, cái gì lão bản ?”

 

“Anh không phải là đại lão bản đứng sau màn chuyển nhượng quán cà phê sao ? Nghe nói anh kinh doanh không chỉ có quán cà phê, còn có cửa hàng bánh ngọt, cửa hàng văn phòng phẩm cùng nhà hàng món tây, khó trách anh có thể mua nhà ở đây với giá trên ngàn vạn” Cô vẻ mặt bình tĩnh khai báo chi tiết.

 

“Em…” Anh không tự chủ được nuốt nước miếng sau đó lặng lẽ đánh giá cô “Em cũng biết rồi ?”

 

Cô nhún vai gật đầu.

 

“Em giận sao ?” Anh thử hỏi.

 

“Anh cảm thấy em nên tức giận sao ?” Cô không trả lời mà hỏi ngược lại rồi bỗng nhiên thở dài. “Tại sao anh lại che dấu thân phận khi đến gần em ? Anh…năm đó ở Gu-am em gặp anh là thật sao ?”

 

Thiệu Giác ngơ ngác nhìn cô, có nằm mơ cũng không nghĩ tới chỉ vì vài chén rượu lại đem tất cả mọi chuyện nói ra, không sót.

 

“Là Vu Hàn nói cho em sao ?” Anh ngây người một hồi lâu mới cười khổ hỏi.

 

Cô lắc đầu

 

“Là chính anh nói” Trong nháy mắt anh cười khổ thêm chút ít “Sau này ngàn vạn lần đừng để cho anh uống rượu lần nữa”

 

“Đó là sự thật sao ?” Cô nhìn anh không chớp mắt cố hỏi ra đáp án.

 

“Em hỏi người là lão bản đứng sau quán cà phê hay là người ở Gu-am với em xảy ra tình một đêm có phải là anh không ? Anh bình tĩnh trả lời “Hai người đó là anh”

 

“Cho nên anh có kế hoạch gần em là vì tiểu trạch, sở dĩ kết hôn cùng em cũng vì tiểu Trạch ?”

 

Thiệu Giác ngẩn ngơ, khuôn mặt kinh ngạc nhìn lão bà của mình. Không thể tin được cho đến bây giờ cô vẫn không tin là anh thật tâm !

 

Anh muốn cô cũng nếm thử tư vị bị tức chết cho nên anh lớn tiếng trả lời “Không sai !”

 

 

 

Advertisements

21 phản hồi (+add yours?)

  1. skip_beat
    Th6 08, 2011 @ 12:10:45

    ho ho ho ho
    Tem lai ve tay ta. -> “bum” cho m thang thien nha!

    Hic, cai IE chet tiet ko go dc tieng Viet.

    Phản hồi

  2. thanh dan
    Th6 08, 2011 @ 12:36:51

    THANKS,

    Phản hồi

  3. ™♥-‘๑’-•♀Ŧ—Holly—Ŧ♀•-‘๑’-♥™
    Th6 08, 2011 @ 13:02:17

    Á tỷ toàn canh mụi hok lên mạng mà bost tr hok

    Phản hồi

  4. peruoi
    Th6 08, 2011 @ 14:09:32

    *liếc lại*
    ta đâu bít đâu
    trách oan ta na
    ai bỉu như heo
    trưa còn lăn lộn trên giường

    tỷ thích a
    nhìn mê mún chít i

    Phản hồi

  5. peruoi
    Th6 08, 2011 @ 15:47:52

    a
    khổ
    nhìu quá a
    hu hu

    Phản hồi

  6. lion3012
    Th8 11, 2011 @ 13:12:34

    Ai nha! Người vừa tỉnh rượu tâm tính xâu quá đi nha! Ko độ lượng gì hết! Dám nói ko sai! sau này theo năn nỉ gãy lưỡi cho biết!

    Phản hồi

  7. nemetyske
    Th1 30, 2012 @ 10:44:03

    chet a!dam noi the sau nay dug hoi han

    Phản hồi

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: