ÂM DƯƠNG PHÁP VƯƠNG – Chương 7.1

 

Chương 7.1 : 

XUỐNG VẠC DẦU

Edit-Beta : Peruoi

 

 

 

“Cô nương, xin cho nô tỳ hầu hạ ngài tắm rửa thay quần áo”

 

“Cút !”

 

“Cô nương, ngài như vậy pháp vương sẽ trách phạt nô tỳ, xin cô nương khai ân đừng làm khó nô tỳ nữa “.

 

“Lời nói của ta các ngươi không nghe thấy sao ? cút ! biến ! cút cho ta !”.

 

Hai nha đầu cuống quýt quỳ gối trước giường, một trái một phải thay phiên dập đầu : “cô nương, pháp vương nói nếu như hai người chúng ta không hầu hạ cô nương hài lòng sẽ trực tiếp ném chúng ta xuống vạc dầu, cô nương, van cầu ngài đừng làm khó chúng ta nữa, van cầu ngài “.

 

Hai nha đầu chưa từng gặp qua một nữ nhân khó dây dưa như vậy, lời hữu ích cũng đã nói hết sức, đầu cũng đã dập mà người ta núp ở trong chăn không chịu ra, có ý cho các nàng biến. Các nàng là nô tỳ mới vào làm trực tiếp nghe lệnh của pháp vương, pháp vương chưa cho phép các nàng nào dám lăn xuống.

 

Pháp vương ra lệnh cho hai nàng chiếu cố nữ nhân này, nếu có nửa điểm sơ suất thì không cần nói nhiều, tự mình nhảy vào vạc dầu.

 

Kia vạc dầu sâu một trượng, bên trong rất nhiều dầu sôi ùng ục, dùng củi đốt quanh năm, nhiệt độ cao đến khó có thể tưởng tượng, thậm chí cách trăm mét thì yêu ma quỷ quái cũng cảm nhận được nhiệt lượng của nó. Nơi đó chứa rất nhiều hồn phách của bọn quỷ quái, đối với pháp vương mà nói nơi đó là thiên đường, còn đối với lũ quỷ quái thì đó là địa ngục.

 

 Dầu ở trong vạc cũng không phải là dầu bình thường, mà dùng xác chết cô động mà thành, tụ thành khí âm tinh khiết nhất. Phàm là quỷ quái khi nhảy xuống vạc dầu không phải hồn phi phách tán ngay lập tức, mà phải chịu đau khổ bảy bảy bốn mươi chín ngày mới có thể giải thoát. Cái gọi là giải thoát cũng chính là hóa thành một luồng khói xanh từ từ phiêu tán, trọn đời không thể đầu thai !.

 

“Cô nương, xin cho nô tỳ tắm rửa thay quần áo cho ngài, van cầu ngài !”

 

Đã hơn nửa ngày trôi qua mà các nàng vẫn làm chưa xong nhiệm vụ pháp vương đã giao, nếu pháp vương nghị sự xong quay lại thấy tình hình này…Hai nha đầu lập tức rùng mình, không dám tưởng tượng hậu quả nghiêm trọng như thế nào.

 

“Các ngươi nghe không hiểu ư ? ta cho các ngươi lăn xuống, cút ! đi nói cho cho tên pháp vương biến thái kia của các ngươi hoặc là giết ta, hoặc là thả ta đi, đừng mơ tưởng nhục nhã ta !”

 

Vương Nha Nha tức chết, trên người nàng có rất nhiều vết cắn lớn nhỏ không thể xóa đi, nếu nàng bị một người bình thường khi dễ thì cũng không đến nỗi như vậy, nhưng rõ ràng khi dễ nàng là tên biến thái không phải người không phải quỷ.

 

“Cô nương, ngài đây không phải là làm khó nô tỳ sao ?”

 

Hai nha đầu khóc nức nở, không thể dùng sức để uy hiếp, vạn nhất người ta tìm tới cái chết thì tội của các nàng lại thêm nặng.

 

Này mềm không được, cứng không được, pháp vương sắp trở về, rốt cuộc muốn các nàng làm sao bây giờ.

 

Vương Nha Nha tiếng nói cũng hét lên nhưng hai nha đầu chết tiệt kia không chịu đi, được rồi, các nàng không đi, nàng cũng không rời giường, xem ai có thể chịu ai !

 

Hai nha đầu không biết làm thế nào cho phải thì một trận gió lớn mở cửa phòng, sương khói nhất thời tràn ngập cả căn phòng, hai nha đầu sợ hãi vội vàng quay người lại dập đầu”nô tỳ tham kiến pháp vương !”

 

Ba ! Ba !

 

Hai nha đầu mỗi người lĩnh một cái tát, gương mặt thanh tú lập tức sưng đỏ, chẳng quan tâm đau đớn, cuống quýt gục trên mặt đất “nô tỳ đáng chết, xin pháp vương giáng tội ! “

 

“Không cần ta nhắc nhở, các ngươi tự biết mà làm “

 

“Nô tỳ tuân mệnh”

 

Vương Nha Nha núp ở trong chăn nghe được như lọt vào trong sương mù, nàng dĩ nhiên sẽ không ngốc đến không biết vì nàng mà hai nha đầu bị trừng phạt. Dựa theo ý tưởng của nàng, trừng phạt chính là làm việc nặng cho đến chết, nhưng nàng trăm lần không biết hình phạt tàn nhẫn nhất là nhảy xuống vạc dầu, mấy phút đồng hồ sau nàng mới hiểu.

 

Vương Nha Nha cả người quấn chăn được pháp vương ôm trước ngực đi đến pháp trường.

 

Pháp trường tụ họp đông đảo lũ yêu ma quỷ quái, mọi người vẻ mặt hoảng sợ nhìn hai nha đầu đang quỳ trước chảo dầu, không có quỷ quái nào can đảm thay các nàng cầu tình, pháp vương hận nhất người cầu tình, chưa hoàn thành nhiệm vụ là người vô dụng mà người vô dụng thì lưu lại làm gì !.

 

 

 

 

 

Advertisements

10 phản hồi (+add yours?)

  1. peruoi
    Th5 04, 2011 @ 15:05:43

    lần này ta không nhường nữa ! ta dành tem ! tem a tem của ta !

    Phản hồi

  2. linhlp
    Th5 04, 2011 @ 15:21:26

    chạy đến giật lại
    ta lấy tem o^_^O….
    chủ nhà ko có quyền giật tem nha

    Phản hồi

  3. peruoi
    Th5 04, 2011 @ 19:37:51

    oạch ! chít ta rùi ! ta không có đồng minh ! tiểu linh thân mến nàng cứ lấy tem đi, ta ko lấy lại nữa*tiểu linh ác nữ*

    Phản hồi

    • linhlp
      Th5 04, 2011 @ 23:01:09

      *lườm lườm* nàng nói gì cơ….ta ác nữ hồi nào…cho nàng nói lại đó…
      *không nói lại ta thả vài quả bom nhà nàng đó*

      Phản hồi

      • peruoi
        Th5 05, 2011 @ 07:33:00

        cứ từ từ ! việc trc tiên là phải bình tĩnh ! ta nói nàng nghe “vũ nhi nói nàng bữa nay đáng sợ đúng không ? mà đáng sợ thì có phải cũng giống dữ tợn ko ? mà dữ tợn thì sẽ kéo theo tổ tông của nó đúng ko ? như thế suy ra nàng là ác nữ ! ta chỉ suy luận, nàng đừng oanh tạc nhà ta, tấc đất tấc vàng ! *chớp chớp cười cười *

  4. diep doanh
    Th5 21, 2011 @ 17:03:38

    thanks

    Phản hồi

  5. cherry
    Th9 29, 2011 @ 16:21:53

    Thanks ss nha!

    Phản hồi

thả bom

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

QUẢN GIA $.$

PHÓ QUẢN GIA $.$

%d bloggers like this: